MHTT-66+67+68

3 Jul

 

☆ Món ăn thứ sáu mươi sáu

 

Sáng ngày hôm sau, Tử Tu lại đến Ngự Thiện Tửu Lâu. Tửu lâu vẫn đóng cửa treo biển nghỉ bán nhưng cửa chỉ khép hờ. Tử Tu và Minh Phong đẩy cửa ra, trong lâu rất im ắng, không biết tiểu nhị đã đi đâu cả.

 

“Chúng ta đến hậu viện xem thử.” Tử Tu vốn định bảo Minh Phong ở đây đợi mình nhưng lại cảm thấy không ổn, vẫn là cùng đi tốt hơn. Tình hình trong lâu có chút quái dị, không biết đã xảy ra chuyện gì.

 

Hai người đi xuyên qua các dãy phòng, một đường đi đến hậu viện, mới vừa đến cửa sau thì đã thấy tiểu nhị hôm qua mở cửa cho họ. Vết thương của tiểu nhị kia đã tốt hơn, nhìn không còn đáng sợ như hôm qua nữa.

 

“Ở đây đã xảy ra chuyện gì? Chưởng quầy của các ngươi đâu?” Tử Tu vội vàng hỏi.

 

Tiểu nhị kia ho khẽ một tiếng, thần thần bí bí đáp: “Chưởng quầy đang ở trong phòng, chuyện này…  các vị trước vẫn là đừng nên quấy rầy chưởng quầy.”

 

Tử Tu càng cảm thấy quái dị, vì thế hỏi: “Sư huynh đang làm gì? Vì sao lại không thể gặp huynh ấy?”

 

“Không… không có gì, chưởng quầy không cho bọn ta nói, bảo bọn ta phải giữ bí mật.” Tiểu nhị tránh né hướng mắt nhìn đi chỗ khác, tranh thủ cơ hội liền tháo chạy, mới hai ba bước đã biến mất.

 

Tử Tu: “…”

 

Tử Tu nhìn thoáng qua Minh Phong, lòng hiếu kỳ thoáng cái bị câu lên, y vẫy tay với Minh Phong nhỏ giọng hỏi: “Chúng ta đi xem thử nhé?”

 

Minh Phong cười gật đầu.

 

Hai người giống như kẻ trộm mà nhẹ chân đi tới ngoài cửa phòng của Đinh Chí Nguyên. Tử Tu vừa định gõ cửa thì lại nghe thấy tiếng nói từ bên trong truyền ra làm cho bàn tay của Tử Tu cứng đơ giữa không trung, hai mắt đều trợn tròn.

 

“Đợi chút, còn chưa chuẩn bị tốt mà, bằng không lát nữa sẽ rất đau.” Là giọng của một cô nương, chỉ nghe âm thanh cũng có thể đoán ra là một mỹ nhân.

 

Tử Tu như bị sét đánh, sư huynh…. Đang hẹn hò với giai nhân!

 

“Không sao đâu, đã tốt rồi, đến đây đi.” Đinh Chí Nguyên lên tiếng, trong giọng nói mang theo vài phần vui sướng.

 

Tử Tu thu tay lại, trong mắt tràn đầy nghi hoặc, họ đang làm gì thế?

 

Cô nương kia lại nói: “Vậy muội bắt đầu đây, trước cởi y phục ra, chậm một chút…”

 

Gò má Tử Tu lập tức đỏ bừng, sư huynh đúng là… Ấn tượng của y dành cho Đinh Chí Nguyên thay đổi rất nhiều. Sư huynh thật là mạnh mẽ, đã bị thương thành như vậy còn có thể cùng cô nương nhà người ta này này nọ nọ. Bất quá vị cô nương này cũng thật cởi mở, cư nhiên lại chủ động như vậy.

 

“Chúng ta đi thôi.” Tử Tu xấu hổ bảo, y cảm thấy mình chẳng khác nào một tên biến thái, cư nhiên đi rình sư huynh của mình cùng với người ta. Minh Phong cũng rất thông cảm gật đầu, nhẹ nhàng lui ra sau mấy bước.

 

Tử Tu thở dài, đang muốn rời đi lại nghe thấy tiếng bước chân khiến cho Tử Tu rất kinh hãi, bởi tiếng bước chân truyền đến từ bên trong. Tử Tu vội vàng lui ra sau, xoay người định bỏ chạy, ai ngờ chuyển bước quá nhanh khiến y bước hụt chân trực tiếp té ngã, may mà Minh Phong nhanh tay lẹ mắt đỡ được y.

 

Vì thế khi Hàn Mộng Chi vừa mới mở cửa chính là nhìn thấy cảnh tượng này, nam nhân đang đưa lưng về phía nàng đang thẳng tắp nhào vào lòng một nam nhân khác.

 

Hàn Mộng Chi: “…”

 

“Hai vị là…” Mặt nàng cũng đỏ bừng, nhưng vì được giáo dưỡng rất tốt nên nàng vẫn rất lịch sự mở miệng.

 

Tử Tu nhanh chóng đứng vững, cứng ngắc xoay người bảo: “Ta là đến thăm sư huynh, sư huynh đang ở bên trong à?”

 

Khóe miệng Minh Phong cũng co giật, trong lòng thầm cảm thấy may mắn chuyện vừa rồi không bị Hoàng thượng nhìn thấy.

 

“Chí Nguyên ở bên trong, mời hai vị vào.” Hàn Mộng Chi làm động tác mời, Tử Tu cám ơn một tiếng rồi cùng Minh Phong đi vào.

 

Tử Tu vừa đi vào vừa cảm thấy quái lạ. Vì cái gì cô nương kia lại chẳng khác gì chủ nhân mà họ lại giống như khách lạ đến nhà vậy? Tử Tu chưa kịp nghĩ kỹ thì Đinh Chí Nguyên đã xuất hiện trước mắt.

 

“Sư huynh, huynh cảm thấy thế nào?” Tử Tu ngồi bên giường, thấy băng vải bên cạnh, lúc này mới hiểu ra là Hàn Mộng Chi vừa mới thay thuốc cho Đinh Chí Nguyên.

 

Sắc mặt của Đinh Chí Nguyên tốt hơn hôm trước nhiều, tinh thần đã khôi phục trở lại: “Ổn rồi, hôm qua thái y đã đến, còn mang đến không ít dược liệu quý giá, Tử Tu, thật cám ơn đệ.”

 

Tử Tu bật cười: “Cảm ơn cái gì, đúng rồi, vị cô nương này chính là Hàn tiểu thư phải không? Thật xinh đẹp, vô cùng xứng với sư huynh.”

 

Mặt Đinh Chí Nguyên đỏ lên, liếc nhìn Hàn Mộng Chi đứng trước cửa hạnh phúc nở nụ cười. Hàn Mộng Chi đi vào, trong tay bưng theo một chén thuốc, Tử Tu chủ động đứng lên, Hàn Mộng Chi ngượng ngùng mỉm cười rồi ngồi xuống đút thuốc cho Đinh Chí Nguyên.

 

Đút hết chén thuốc, Hàn Mộng Chi mới nói: “Huynh cố gắng nghỉ ngơi, muội ra ngoài đã lâu giờ phải trở về, ngày mai muội lại đến thăm huynh.”

 

“Được, Mộng Chi, muội vất vả rồi.” Đinh Chí Nguyên nắm tay Hàn Mộng Chi, trên mặt hai người đều hơi nổi lên màu hồng hồng. Hàn Mộng Chi đi rồi, Tử Tu nhịn không được mà trêu ghẹo Đinh Chí Nguyên vài câu. Hai người đang trêu chọc nhau thì chợt nghe thấy từ bên ngoài truyền đến động tĩnh không nhỏ.

 

“Có chuyện gì vậy?”

 

“Sư huynh nghỉ ngơi đi, để đệ đi xem thử!” Tử Tu kéo chăn đắp cho Đinh Chí Nguyên rồi cùng Minh Phong đi ra ngoài.

 

Hai người vừa đi tới cửa thì bị một tiểu nhịn vội vã xông vào suýt đụng trúng, mai mà cả hai người đều phản ứng nhanh nên không bị đụng, tuy vậy Tử Tu cũng bị giật mình.

 

“Công tử, có rất nhiều người đang đến đây, mau đi ra nhìn xem!” Tiểu nhị biết quan hệ của Tử Tu và Đinh Chí Nguyên, Đinh Chí Nguyên hiện không có cách nào ra mặt nên mọi việc đương nhiên đều rơi xuống đầu Tử Tu.

 

Tử Tu kinh hãi, sao lại có người đến gây chuyện nữa? Ba người cùng nhau đi ra đại sảnh thì thấy hóa ra là hai phụ tử Mễ Tư Hàn. Mã công tử bị trói gô, hai gia đinh một trái một phải giữ chặt hắn, sợ hắn bỏ trốn.

 

Sắc mặt Mã công tử rất khó chịu, thấy Tử Tu đi ra thì hung ác trừng mắt nhìn Tử Tu.

 

Tử Tu lập tức hiểu được chuyện gì đã xảy ra, nhất định là Mễ Tư Hàn bắt con mình đến tạ lỗi với Đinh Chí Nguyên. Không ngờ vị Thượng thư đại nhân này lại công chính liêm minh như vậy, một chút cũng không thiên vị con mình.

 

“Nô tài tham kiến Thượng thư đại nhân.” Tử Tu cung kính hành lễ.

 

Mễ Tư Hàn có biết Tử Tu, hai lần Tử Tu đấu đồ ăn ông đều có mặt nên có ấn tượng rất sâu sắc. Hơn nữa ông cũng biết chuyện của Ngự Thiện Tửu Lâu nên ông liền xem Tử Tu như là một chủ nhân khác của nơi này.

 

“Vi thần phụng mệnh Hoàng thượng, cố ý áp giải khuyển tử đến tạ lỗi với Đinh chưởng quầy, nhờ Lâm ngự trù nói một tiếng với Đinh chưởng quầy.” Mễ Tư Hàn vô cùng khách khí khiến cho Tử Tu thụ sủng nhược kinh.

 

“Mời Thượng thư đại nhân ngồi, thương thế của sư huynh rất nghiêm trọng, bây giờ vẫn chưa xuống giường được, thành ý của đại nhân nô tài sẽ chuyển cáo lại cho sư huynh.” Nếu hai phụ tử đã đến đây thì chứng minh Mễ Tư Hàn đã nhận ra sai lầm, tuy rằng nhi tử của ông ta rõ ràng vẫn chưa biết trời cao đất dày.

 

“Hừ.” Mã công tử hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên không để Tử Tu vào mắt. Mễ Tư Hàn trừng mắt nhìn nhi tử mình, tiểu tử này thật sự không biết hối cải.

 

“Vậy xin Lâm ngự trù dẫn đường, hôm nay khuyển tử nhất định phải bồi tội với Đinh chưởng quầy mới được về.”

 

Tử Tu bất đắc đĩ đạp: “Vậy được rồi.”

 

Tử Tu đi  trước dẫn đường, Thượng thư đại nhân đi bên cạnh y còn phía sau là Mã công tử bị gia đinh áp giải theo. Ấn tượng của Tử Tu với vị Thượng thư đại nhân này thay đổi rất nhiều, biết đây là một vị lương đống quốc gia hiếm có.

 

“Đến rồi, mời đại nhân vào trong.” Tử Tu đẩy cửa phòng Đinh Chí Nguyên ra, trước tiên giải thích sơ qua một lần cho Đinh Chí Nguyên, không ngoài dự liệu, Đinh Chí Nguyên vừa nghe xong thì vô cùng kinh hãi.

 

Mễ Tư Hàn không khỏi phân trần một hồi rồi đẩy con mình đến trước giường Đinh Chí Nguyên, buộc hắn phải xin lỗi. Đinh Chí Nguyên liên tục bảo không cần nhưng Mễ Tư Hàn rất kiên quyết.

 

Cuối cùng, Mã công tử bất đắc dĩ đành phải cố gắng gượng nói một tiếng: “Rất xin lỗi.”

 

Mễ Tư Hàn tức giận: “Cái này không tính, hoàn toàn không có chút thành ý nào.”

 

Đinh Chí Nguyên vội xua tay: “ Không sao không sao, Mã công tử biết sai là được rồi, Thượng thư đại nhân đừng trách phạt công tử nữa.”  Đinh Chí Nguyên cảm thấy thụ sủng nhược kinh, đường đường là nhi tử của Thượng thư đại nhân lại cúi đầu xin lỗi mình.

 

Mễ Tư Hàn lắc đầu: “Khuyển tử không hiểu chuyện, xin Đinh chưởng quầy thứ lỗi, tổn thất của tửu lâu ta sẽ bồi thường. Còn có, chuyện của tiểu thư Hàn gia chúng ta sẽ không nhúng tay vào nữa.”

 

Hai bên nói thêm vài lời khách sáo, tuy biết Thượng thư đại nhân cũng là bất đắc dĩ nhưng Tử Tu vẫn bội phục ông. Người co được giãn được mới có thể làm nên đại sự. Mễ Tư Hàn có thể đảm nhiệm chứ vụ Hộ bộ thượng thư, quả nhiên có được sự độ lượng mà người thường không có.

 

Đinh Chí Nguyên biết đây đều là công lao của Tử Tu, lòng cảm kích với Tử Tu lại tăng thêm một bậc. Tử Tu nói với Đinh Chí Nguyên là sư phụ Trình Lễ đã biết chuyện của hắn, cũng nói tiền lì xì đã chuẩn bị tốt, chỉ chờ ngày hắn thành thân.

 

Đinh Chí Nguyên lúng túng mở miệng: “Ta còn chưa cầu thân Mộng Chi, không biết phụ thân nàng có đồng ý không nữa.”

 

Tử Tu bật cười: “Vậy sư huynh nhanh chóng dưỡng thương cho tốt còn đi cầu thân, đệ đang rất mong đợi được uống rượu mừng đấy!”

 

Đinh Chí Nguyên gật đầu: “Ừ, nhất định không thể thiếu rượu mừng của đệ, nói như thế nào thì đệ cũng là đại ân nhân của ta mà.”

 

Tử Tu thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: “Đừng nói như vậy, nếu không phải vì lúc trước huynh cứu đệ thì huynh sẽ không mất đi tay trái, so với những gì đệ giúp huynh thì những gì đệ thiếu huynh lại càng nhiều hơn.”

 

Đinh Chí Nguyên xoa đầu của Tử Tu: “Những chuyện đã qua đừng nhắc đến nữa, bây giờ cả hai chúng ta đều đang sống rất tốt, không phải sao?”

 

Tử Tu gật đầu, lộ ra ý cười, đúng vậy, họ đều sống rất tốt, như vậy là đủ lắm rồi/

 

Vết thương của Đinh Chí Nguyên khỏi hẳn đã là chuyện của một tháng sau. Đúng như lời Tử Tu, khi vết thương vừa tốt thì Đinh Chí Nguyên lập tức mang theo lễ vật đến Hàn gia cầu thân. Hàn gia sớm đã biết rõ nội tình, bởi vậy không dám không đồng ý.

 

Nực cười, Hoàng thượng đã mở miệng nói muốn để người có tình thành thân thuộc, một quan viên thất phẩm nào dám có thể cãi lại thánh ý? Hơn nữa, sau lưng của Đinh Chí Nguyên có Hoàng thượng làm chỗ dựa, nữ nhi của ông gả qua cũng không thiệt thòi gì.

 

Vì thế, Đinh Chí Nguyên cầu hôn thành công .

 

Hai nhà thương nghị, ngày lành định vào nửa tháng sau, cũng là mùng bảy tháng bảy, ngày Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau —— lễ Thất tịch.

 

Đinh Chí Nguyên mơ mơ hồ hồ mà bắt đầu chuẩn bị sính lễ, hắn vẫn không thể tin được là mình lại dễ dàng thú được người trong lòng. Ngoại trừ vui mừng thì trong lòng của Đinh Chí Nguyên vẫn rất lo lắng, Tử Tu thì trêu chọc hắn mắc chứng sợ hãi trước hôn nhân. Đinh Chí Nguyên không hiểu chứng sợ hãi trước hôn nhân là gì nhưng đại khái vẫn có thể đoán được ý tứ trong đó.

 

Có đôi khi Đinh Chí Nguyên lại ngồi ngây ngô cười hạnh phúc khiến cho Tử Tu không ngừng trêu chọc hắn.

 

Cứ như vậy, Đinh Chí Nguyên nghênh đón ngày lễ thành thân của mình.

 

☆ Món ăn thứ sáu mươi bảy

 

Lão bản của một tửu lâu đón dâu chỉ là một chuyện nhỏ, dù cho nhạc phụ đại nhân vốn là một vị quan thì vẫn chẳng phải là chuyện lớn lao gì. Nhưng nếu lại có cả hạ lễ của Hoàng thượng đưa đến thì chính là đại sự.

 

Ngày hôm đó, Khang Hy thả cho đám người Tử Tu một ngày để họ đi chúc mừng Đinh Chí Nguyên. Để cho mọi người thấy rõ sau lưng Ngự Thiện Tửu Lâu có chỗ dựa tránh cho Đinh Chí Nguyên lại gặp phải chuyện lúc trước, Hoàng đế còn phái Lương Cửu Công đi theo Tử Tu.

 

Lương Cửu Công là đại biểu cho Hoàng thượng,  còn mang theo quà của Hoàng thượng. Lần này tất cả mọi người đến tham gia hôn lễ đều chấn kinh, Hàn gia thì cảm thấy như trên mặt được dát vàng, cảm thán nữ nhi đã gả vào nhà tốt.

 

Lương Cửu Công đưa xong hạ lễ thì quay về cung còn Tử Tu, Trình Lễ và Tùng Viễn thì ở lại, Trình Lễ cảm động đến rơi lệ, cuộc đời này rốt cục ông cũng nhìn được đồ đệ thành thân rồi.

 

Đinh Chí Nguyên mặc một thân hỉ phục đỏ thẫm giúp cho vẻ bề ngoài tốt lên không ít, tuy khuôn mặt mặc dù không thể nói là quá mức tuấn lãng nhưng vẫn vô cùng sáng láng. Bằng hữu Đinh Chí Nguyên mời đến không nhiều, ngoại trừ đám người Tử Tu và vài người hàng xóm ra thì cũng chỉ có mấy sư đệ trước kia cùng nhau học trù nghệ.

 

Canh giờ vừa đến, tân nương được kiệu hoa đỏ thẫm nâng vào cửa, hỉ nương giúp Hàn Mộng Chi xuống kiệu, đưa đến bên cạnh Đinh Chí Nguyên. Trên mặt Đinh Chí Nguyên tràn ngập vẻ hạnh phúc tươi cười, Đinh Chí Nguyên khẩn trương bóp tay không biết phải làm gì.

 

Trình Lễ lắc đầu: “Nhìn dáng vẻ chẳng có chút tiền đồ nào của nó kìa!”

 

“Tại sư huynh cao hứng quá mà!” Đây là lần đầu tiên Tử Tu nhìn thấy người cổ đại kết hôn, khó tránh khỏi cảm thấy mới mẻ. Tử Tu cảm thấy biểu hiện của Đinh Chí Nguyên như vậy đã rất tốt rồi, đổi lại là y ra trận chỉ e càng không xong.

 

Đợi hai người vào vị trí rồi, lễ quan bắt đầu xướng to: “Nhất bái thiên địa!”

 

Đinh Chí Nguyên cùng Hàn Mộng Chi xoay người hướng ra ngoài bái thiên địa, sau đó lại chậm rãi quay lại. Các tân khách bắt đầu ồn ào, mọi người đều rất vui vẻ.

 

“Nhị bái cao đường!” Đinh Chí Nguyên là cô nhi, từ nhỏ đã được Trình Lễ thu dưỡng, lễ bái cao đường này tất nhiên là phải bái ông rồi.

 

“Phu thê giao bái!” Hai người đối mặt nhau bái lễ cuối cùng.

 

Lễ quan lại nói: “Đưa vào động phòng!”

 

Tiếng ồn lập tức bùng nổ, đặc biệt là từ chỗ Tùng Viễn phát ra, tựa hồ như tiểu tử này chỉ hận không phải bản thân mình mới là người động phòng. Tử Tu không quản  nổi Tùng Viễn nữa, mặc cho hắn muốn nháo thế nào thì nháo. Dù sao cũng là hôn lễ mà, náo nhiệt một chút mới tốt.

 

Tân nương được đưa vào động phòng, Đinh Chí Nguyên lập tức bị chộp đi uống rượu. Tửu lượng của Đinh Chí Nguyên tốt hơn Tử Tu một chút nhưng cũng chẳng phải quá tốt, bởi vậy chẳng được mấy mà đã quá chén. Một đám người ầm ầm đỡ hắn  vào động phòng, coi bộ không làm ầm ĩ một trần thì thề sẽ không bỏ qua.

 

Đinh Chí Nguyên bị mọi người cổ vũ gỡ xuống khăn che mặt của tân nương tử, lại bị ai đó nhét cho một hạt sen bắt hai người cùng ăn. Đinh Chí Nguyên cực kỳ quẫn bách, Hàn Mộng Chi thì xấu hổ đến đỏ mặt.

 

Tử Tu bỗng nhiên cảm thấy có chút thương cảm, hay phải nói là rất hâm mộ bởi đời này chỉ e là y không thể được như thế này. Tình yêu của y và Khang Hy không thể công khai, cho dù công khai thì y cũng chỉ bị người đời coi là nam sủng của Hoàng đế.

 

Nói không khó chịu thì là giả, nhưng dù vậy, Tử Tu vẫn không hối hận.

 

Đêm nay Tử Tu uống không ít rượu, y không ngủ lại mà nghiêng ngả lảo đảo nhờ người đưa về cung. Đêm Thất tịch vốn là ngày tình nhân đoàn tụ, Tử Tu muốn về cung, trở lại bên cạnh Hoàng thượng.

 

Xe ngựa xóc nảy khiến Tử Tu có chút khó chịu, vừa xuống xe thì lập tức nôn đến không biết đất trời gì nữa. Nôn ra hết rồi, thần trí của Tử Tu mới thanh tỉnh một chút. Tử Tu cho cung nhân rời đi, bản thân thì lảo đảo trở về viện nhỏ của mình. Gió đêm có chút lạnh khiến Tử Tu vô thức rụt cổ. Giờ khắc này Tử Tu cảm thấy rất bi thương, tựa hồ như trên thế gian này chỉ còn lại có một mình y, cô đơn tịch mịch.

 

“Ta biết ngươi sẽ trở về.” Giọng nói êm tai của Khang Hy vang lên khiến Tử Tu chấn động.

 

Tử Tu vừa ngẩng đầu thì liền thấy người mình mong nhớ đã lâu đứng trước cửa viện đợi mình. Trên đời này không còn khoảnh khắc nào khiến cho người ta động tâm hơn lúc này nữa, Tử Tu không chút nghĩ ngợi liền nhào đến.

 

“Hoàng thượng, vì sao ngươi lại ở đây?”

 

“Bởi vì ta đoán ngươi sẽ trở về, cho nên liền ở đây đợi ngươi!” Khang Hy mỉm cười ôm lấy Tử Tu, tâm trạng dường như rất tốt.

 

Tử Tu ghé vào trên vai Khang Hy vừa khóc vừa cười, trái tim thất lạc rốt cục cũng được lấp đầy. Ít nhất trên đời này còn có một người để ý đến y, còn có một người chờ đợi y giữa đêm.

 

Y phục của Khang Hy bị Tử Tu cọ bẩn nhưng hắn không thèm để ý, so với long bào, tình trạng của Tử Tu càng khiến cho hắn lo lắng hơn. Tuy Khang Hy có thể đoán được vì sao Tử Tu lại trở nên như vậy, nhưng càng vì hiểu được, hắn lại càng thêm lo lắng.

 

Tử Tu có thể nào vì không chịu đựng nổi mà rời xa hắn? Có thể nào cũng muốn có được một hôn lễ như vậy? Nếu thực sự như thế thì hắn phải làm sao đây?

 

“Hoàng thượng, chúng ta vào trong đi!” Tử Tu cuối cùng cũng bình tĩnh lại, y có chút xấu hổ, cảm thấy mình quá đa sầu đa cảm.

 

Ngọn đèn mờ nhạt giúp cho gian phòng sáng lên, Tử Tu trút bỏ y phục tràn đầy mùi rượu, định đi thay đổi quần áo, Khang Hy lại đè bờ vai Tử Tu lại mà bảo: “Tử Tu, chúng ta thành thân đi?”

 

“Thành thân?” Tử Tu cố gắng nhịn không hô to nhưng vẫn kinh ngạc đến sững sờ.

 

“Đúng, ngay tại đây, ngươi cùng ta, thành thân!” Khang Hy mỉm cười, “Tuy không có tân khách, cũng không có tiệc rượu, nhưng ta là thật tâm.”

 

Khang Hy nhìn Tử Tu vẫn còn ngốc lăng, ngắt chóp mũi y cười hỏi: “Tử Tu, ngươi không muốn sao?”

 

Tử Tu dùng sức lắc đầu, y tất nhiên nguyện ý, nhưng hai nam nhân thành thân vẫn cảm thấy thật kỳ quái. Tử Tu không quan trọng có ai đến chúc mừng hay không, khoảnh khắc khi Khang Hy nói ra hai chữ kia thì y biết mình nhất định sẽ đồng ý.

 

“Được, chúng ta thành thân.” Tử Tu lộ ra nụ cười xán lạn chưa bao giờ có, y nhanh nhẹn thay một bộ y phục tốt nhất, lại sắp một bức tượng quan âm bồ tát trong phòng, Khang Hy chuẩn bị chén và rượu, hắn cố nhịn xuống không lấy khăn trùm đầu ra.

 

Hai người nắm tay nhau quỳ xuống, cùng nhau thì thầm: “Hoàng thiên tại thượng, hậu thổ tại hạ, nay Ái Tân Giác La Huyền Diệp, Lâm Tử Tu, lúc này kết làm phu thê, thề suốt đời không rời không chê. Nếu vi phạm lời thề, nguyện bị thiên lôi đánh xuống.” Sau đó bái tam bái.

 

Tử Tu đột nhiên nói: “Không đúng lắm, phải nói là phu phu mới đúng.”

 

Khang Hy cười hì hì: “Không có sai, ta là phu, ngươi là thê,” Hắn nắm tay Tử Tu thâm tình bảo: “Nương tử, chúng ta uống chén rượu giao bôi đi!”

 

Tử Tu sọc đen đầy đầu, bị hai chữ nương tử làm cho toàn thân nổi da gà. Hai người bưng chén rượu, vòng qua tay nhau ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

 

“Nương tử, nay chúng ta đã là phu thê, ngươi xem thiên địa cũng đã bái, rượu giao bôi cũng uống , có phải nên nhập động phòng rồi không?” Khang Hy nắm tay Tử Tu hôn một cái, cười đến thập phần thiếu bị đòn.

 

Tử Tu nhìn trời, kỳ thật đây mới là việc mà tên này muốn làm nhất đêm nay đi?

 

Bất quá cảm giác thật kì diệu, họ đã thành thân rồi. Đã trở thành phu thê… phu phu rồi. Tuy không có tân khách, không được bất kì ai chúc phúc, cũng không có một hôn lễ trọn vẹn nhưng vẫn vô cùng tốt đẹp.

 

Khang Hy hôn môi Tử Tu, từng chút từng chút mút vào. Tử Tu bị Khang Hy hôn đến ngứa ngáy, thân mình cũng dần có phản ứng, hơi hơi hé miệng ra, đầu lưỡi của Khang Hy lập tức linh hoạt chui vào. Khang Hy cuốn theo chiếc lưỡi của Tử Tu khiêu vũ, tiện đà đảo qua mỗi một cái răng của Tử Tu, nhẹ nhàng liếm mút.

 

Y phục của cả hai từng kiện từng kiện rơi xuống, cho đến khi da thịt trần trụi tiếp xúc. Bàn tay to của Khang Hy vuốt ve tấm lưng trơn mịn của Tử Tu khiến Tử Tu run lên, hai chân như nhũn ra, thiếu chút nữa ngã xuống.

 

“Tử Tu, ngươi thật là mẫn cảm.” Khang Hy hôn vành tai của Tử Tu, sau đó nhẹ nhàng cắn một cái, tiện đà trượt xuống tới cổ hết liếm lại cắn, để lại một mảng đầy hồng ngân mới bỏ qua.

 

Tử Tu bi ai nghĩ, ngày mai phải kéo cổ áo cao lên một chút.

 

Tác giả có lời muốn nói: ờ, phía sau không dám viết tiếp, bà con nếu muốn xem thì nói một tiếng.

 

☆ Món ăn thứ sáu mươi tám

 

Từ sau khi kết hôn với Khang Hy, Tử Tu phát hiện không khí càng lúc càng ngọt ngào. Khang Hy luôn làm một chút việc nhỏ để khiến cho y vui vẻ, việc này càng khiến cho Tử Tu càng tin rằng mình thật sự có thể cùng Khang Hy cứ như vậy mà sống hết cả đời này.

 

Tết năm nay dường như đến sớm hơn những năm trước, hoặc là bởi vì thời gian hạnh phúc luôn trôi qua rất nhanh, tóm lại là khi Tử Tu nhận ra thì lại hết một năm nữa rồi.

 

Nhưng gần đây Tử Tu phát hiện ra Khang Hy có chút không vui vẻ. Mỗi lần y mang thức ăn tối đến thì đều thấy Khang Hy đang cau mày, khẩu vị cũng khó khăn hơn trước kia. Có đôi khi Tử Tu cũng hỏi Khang Hy đang vướng phải chuyện gì nhưng mỗi lần Khang Hy đều chỉ lắc đầu bảo không có việc gì.

 

Tử Tu có chút khổ sở, y luôn cảm thấy Khang Hy làm như vậy là gạt y ra bên ngoài, tuy… y thật sự không thể giúp được việc gì nhưng ít nhất thì y có thể an ủi Khang Hy mà.

 

Khi Tử Tu nói vậy với Khang Hy thì Khang Hy chỉ biết bất đắc dĩ ôm lấy Tử Tu mà cười nói: “Ta chỉ sợ ngươi lo lắng, việc này để ta nhọc lòng thì tốt rồi. Thân là trượng phu, ta phải cho ngươi có một cuộc sống an ổn vui vẻ mới đúng.”

 

Sọc đen lại chảy đầy đầu Tử Tu, y biết cùng người này tranh ai là trượng phu cũng chẳng làm nên chuyện gì nhưng vẫn rất khó chịu với cách nói thế này.

 

Khang Hy chợt hỏi: “Ngươi có biết Ngô Tam Quế không?”

 

“Biết, không phải là Bình Tây Vương sao?” Đừng nói kiếp trước đã xem 《 Lộc Đỉnh Ký 》, ngay cả kiếp này y đã nghe không ít người nhắc đến cái tên này,  tiệc mừng thọ của Thái Hoàng Thái Hậu Ngô Tam Quế cũng đến chúc thọ mà.

 

“Chẳng lẽ việc gần đây có liên quan đến ông ta?” Tuy đầu óc của Tử Tu không nhanh nhạy cho lắm nhưng cũng vẫn đoán ra được.

 

“Ừ, Bình Tây Vương nắm trọng binh trong tay, hơn nữa còn có hai người Thượng Khả Hỷ, Cảnh Tinh Trung, binh lực của Đại Thanh bị họ cơ hồ chiếm hết phân nửa, sớm muộn gì cũng xảy ra tai họa.” Khang Hy thở dài một tiếng, hiếm khi lộ ra vẻ mệt mỏi như vậy.

 

“Loạn Tam Phiên.” Tử Tu nhỏ giọng nói thầm.

 

“Cái gì?”

 

“Không có gì, ta đang nói đám phiên vương này thật đúng là khó đối phó.” Tử Tu cười cười, bắt đầu giúp Khang Hy day huyệt thái dương. Lực tay của Tử Tu không nhẹ không nặng, Khang Hy thoải mái nhắm hai mắt lại.

 

Khang Hy thở dài: “Phiên vương tay nắm trọng binh, đuôi to khó vẫy, không tước phiên thì trong lòng ta không yên ổn được.”

 

Tử Tu hỏi: “Những người khác nói như thế nào?”

 

Khang Hy đáp: “Sách Ngạch Đồ và Đồ Hải thì không tán thành, Mễ Tư Hàn và Minh Châu thì lại ủng hộ ý tưởng của ta. Nhưng mặc kệ họ nói thế nào thì lần này tước phiên nhất định phải làm!”

 

Sau khi Khang Hy ra quyết định này không bao lâu thì liền triệu nhi tử của Ngô Tam Quế và đệ đệ của Cảnh Tinh Trung về kinh, Khang Hy biết có hai người này ở kinh thành thì đám người Ngô Tam Quế không dám phản loạn, thế nhưng hắn đã quá coi thường Ngô Tam Quế.

 

Nhớ năm đó Ngô Tam Quế trùng quan nhất nộ vi hồng nhan (*), vì ái thiếp Trần Viên Viên mà không tiếc xoay binh phản Lý Tự Thành, nay nhi tử của ông ta bị giam lỏng, tất nhiên là không cam lòng để cho Khang Hy quản chế nữa.

(*) Trùng quan nhất nộ vi hồng nhan: điển tích này quá nổi tiếng, vì Trần Viên Viên bị Lý Tự Thành bắt đi nên Ngô Tam Quế mới giận dữ theo hợp tác với quân Thanh. Lý Tự Thành bị đánh đuổi khỏi thành Bắc Kinh sau 43 ngày đêm làm chủ, giang sơn của người Hán đổi chủ.

 

Đến tháng mười một năm đó, rốt cục Ngô Tam Quế phát động binh biến, ông ta đưa ra khẩu hiệu Phản Thanh Phục Minh, nhanh chóng chia binh ra ba hướng, chiếm lĩnh Hồ Nam.

 

Từ đó, loạn Tam Phiên chính thức mở màn.

 

Đây là trận chiến đầu tiên Tử Tu chứng kiến khi đến thời đại này. Cho tới nay Tử Tu luôn sống trong hoàn cảnh vô cùng yên bình, chiến tranh với Tử Tu mà nói quá mức xa vời, cho nên Tử Tu cơ hồ đã quên mất đây là thời nào. Nhưng hiện tại, chiến tranh đã rõ rành rành trước mắt khiến cho Tử Tu không thể không nhìn thẳng vào sự thật.

 

Đối với chiến tranh, Tử Tu lo lắng nhưng lại không thể giúp được gì. Y không có hùng tài vĩ lược, càng không có tuyệt thế võ công, việc duy nhất mà y có thể làm là ở bên cạnh Khang Hy. Nhưng gần đây thời gian y có thể được gặp Khang Hy rất ít bởi Khang Hy bề bộn rất nhiều việc, hầu như đều bận rộn cùng quần thần thương nghị việc xuất chinh.

 

Thế tiến công của Ngô Tam Quế rất hung mãnh, trong khoảng thời gian ngắn đã công hãm Thường Đức, Trường Sa, Nhạc Châu, Lễ Châu, Hành Châu… Sau đó ông ta lại còn phái người rải hịch văn khắp nơi, công khai phản Thanh.

 

Nhất thời cả quốc gia đều lâm vào tình thế nước sôi lửa bỏng. Khang Hy phái binh tập trung đến Kinh Châu, Vũ Xương nhưng không dám vượt sông chính diện giao phong với Ngô Tam Quế.

 

“Sư phụ, người nói xem trận này ai sẽ thắng?” Tùng Viễn vừa thái đồ ăn vừa hỏi Tử Tu, hắn nay đã là thiếu niên mười sáu tuổi, vóc dáng lớn lên không ít, đã cao hơn Tử Tu nửa cái đầu.

 

Tử Tu đáp: “Đương nhiên là Hoàng thượng sẽ thắng.” Đại Thanh chỉ mới vừa bắt đầu thôi, sau này còn đến hơi mười đời Hoàng đế, làm sao có thể thua trận này được.

 

Tuy mới đầu nghe đến chiến tranh thì Tử Tu có hơi bối rối nhưng rất nhanh đã trấn định lại. Tử Tu biết rõ dòng chảy của lịch sử, cho nên tuyệt đối không lo lắng với kết quả của trận chiến sắp tới, chỉ là vạn dân chỉ e phải chịu khổ một phen rồi.

 

Trình Lễ cũng bảo: “Tiểu tử ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì? Chúng ta chỉ cần làm tốt bổn phận của mình là được. Những việc như đánh giặc thì giao cho quan binh đi!”

 

Tùng Viễn cười hắc hắc đáp: “Không phải con đang lo lắng thay Hoàng thượng sao? Nghe nói rất nhiều nơi đã làm phản, nếu đánh đến đây thì cái mạng nhỏ của chúng ta sẽ không ổn rồi.”

 

Trình Lễ gõ đầu Tùng Viễn cả giận mắng: “Nói hươu nói vượn cái gì?! Ngươi không muốn giữ cái đầu nữa à?”

 

Tử Tu bật cười, Tùng Viễn cao lớn hơn không ít nhưng rốt cục cũng vẫn còn là hài tử. Y lắc đầu, không biết khi nào thì đứa nhỏ này mới chịu trưởng thành đây?

 

“Sư công, con sai rồi, người đừng đánh nữa, càng đánh con càng ngốc!” Tùng Viễn phụng phịu, Trình Lễ lập tức bó tay, tiểu tử thối lần nào cũng chỉ biết xài chiêu này, mà lần nào ông cũng trúng chiêu.

 

Trình Lễ đành chịu thua, ông chỉ có một đứa đồ tôn này, nếu đánh ngốc thật thì đúng là hối hận không kịp.

 

Buổi tối, vất vả lắm Tử Tu mới gặp được Khang Hy, sắc mặt của Khang Hy càng thêm không tốt, dường như là chiến sự gần đây không quá lạc quan. Tử Tu múc ít cháo đút cho Khang Hy, y biết khẩu vị của Khang Hy không tốt bởi vậy nên không nấu những món quá dầu mỡ.

 

Khang Hy ăn mấy miếng, thở dài: “Mỗi ngày chỉ có nhìn thấy ngươi tâm trạng mới đỡ hơn một chút. Tử Tu, ngồi xuống trò chuyện với ta!”

 

Tử Tu buông thìa, ngồi xuống bên chân Khang Hy, giúp Khang Hy bóp chân, hầu hạ vô cùng chu đáo.

 

“Hoàng thượng, nếu có chuyện phiền lòng thì đừng ngại nói ra. Tuy ta không thể giúp ngươi nhưng ít nhất có thể làm người lắng nghe.”

 

“Cũng không có gì, Ngô Tam Quế chiếm cứ vùng Hồ Nam, binh mã Đại Thanh ta không qua được nhưng đồng thời ông ta cũng không thể làm gì được.” Khang Hy một tay chống trên vai Tử Tu, một tay vuốt ve khuôn mặt của y.

 

Tử Tu bị Khang Hy làm cho hơi ngứa ngáy, ngẩng đầu nhìn hắn: “Hoàng thượng, ta tin tưởng ngươi, ngươi sẽ thắng!”

 

Khang Hy bị Tử Tu chọc cười, tuy hắn cũng rất tự tin nhưng Tử Tu nói rõ ràng như vậy khiến cho hắn vô cùng vui vẻ.

 

“Bọn chúng không phải là đối thủ của ngươi, Hoàng thượng, ngươi còn làm Hoàng đế rất nhiều rất nhiều năm nữa.”

 

“Thật sao? Ngươi làm sao biết được?”

 

“Ta đoán, ngươi là một vị Hoàng đế tốt như vậy, nhất định sẽ được dân chúng ủng hộ.” Tử Tu cười cười, y không thể nói vì mình đến từ tương lai đi.

 

“Ừ, ta tin ngươi! Có ngươi ở bên cạnh ta, ta tin là mình sẽ thắng.” Khang Hy kéo đầu Tử Tu vào lòng mình, phát hiện tâm trạng tốt hơn không ít.

 

Ngày hôm sau, tiền phương truyền đến tin tức, tướng quân Quảng Tây Tôn Duyên Linh làm phản, khi mọi người đang cảm thấy hết đường xoay xở thì lại một tin dữ truyền về, Thượng thư Tứ Xuyên, Tuần phủ La Sâm cũng phản.

 

Nhưng đây vẫn chưa phải là tin xấu nhất, trong khi chúng đại thần đang thương nghị đối sách thì lại truyền đến tin Cảnh Tinh Trung ở Phúc Kiến cũng phản. Lần này triều đình cơ hồ nổ tung, nhiều địa phương cùng nhau tạo phản như vậy, cơ hồ đã chiếm hết nửa giang sơn rồi!

 

“Sư phụ, Hoàng thượng thật sự sẽ thắng sao? Nhiều người phản Thanh như vậy, nghe nói đã xâm chiếm rất nhiều nơi rồi.” Tùng Viễn lại bắt đầu nhắc tới vấn đề này.

 

Lần này Tử Tu cũng có chút không chắc, y không nắm rõ đoạn lịch sử này lắm, không biết quá trình này diễn ra như thế nào. Theo lý thuyết thì lịch sử sẽ không xảy ra sai lầm gì mới đúng? Nhưng mà có thể tương tự như việc y xuyên đến đây, có lẽ lịch sử có thể bị cái gì đó thay đổi?

 

Tử Tu lắc đầu, cảm thấy mình đã nghĩ quá nhiều, năng lực của Khang Hy mạnh như vậy, nào có thể dễ dàng bị đánh bại?

 

“Đừng nhắc lại vấn đề này nữa, Hoàng thượng nhất định sẽ thắng.” tử Tu cúi đầu tiếp tục nấu nướng, tuy chiến sự ở tiền phương gấp gáp nhưng Tử Cấm Thành lại không bị ảnh hưởng nhiều, mọi người nên làm việc gì thì vẫn làm việc nấy.

 

Tùng Viễn mếu máo, nhỏ giọng làu bàu: “Con cũng hy vọng là vậy. Con còn chưa thành thân nữa, ngay cả người thân mật còn chưa có…”

 

Tử Tu dở khóc dở cười, thì ra tiểu tử này là đang lo lắng việc đó. Cứ tưởng là hắn yêu nước cỡ nào, nhọc lòng vì dân chúng Đại Thanh chứ?

 

Tác giả có lời muốn nói: ừm, chẳng còn mấy chương  ~~~

Một phản hồi to “MHTT-66+67+68”

  1. ngthanhvy1 Tháng Bảy 4, 2016 lúc 5:17 sáng #

    ☆☆☆☆☆
    ★★★★★ like…

囧 ╮ (╯▽╰ )╭ | ╮(╯_╰)╭ | ╮( ̄﹏ ̄)╭ |O (∩_∩ )O | (∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) |\("▔□▔)/ | | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧'◡'≦ | ≧◔◡◔≦ | | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ | | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | (^ω^) | ^‿^ | ( ̄▿ ̄) | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | ( ̄ε ̄ =  ̄3 ̄) |( ̄▽ ̄)~ |(╯-_-)╯ ╧╧ |(╯‵□′)╯ ︵┴─┴ ︵ |( ̄┬ ̄;)| (*^▽^*) o(>﹏<)o(^;_;^)o(╥﹏╥)o(`・ω・´)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: