OY – 24

4 Dec

Chương 24:  Nhờ vả

Tôi bực bội nện từng bước trên quãng đường từ trong trường ra bên ngoài, cảm giác rất bức bối và khó chịu, Edward thì vẫn lẳng lặng đi theo sau lưng tôi mà không nói một lời nào. Vì tâm trạng của tôi không tốt mấy nên cũng chẳng buồn bắt chuyện với anh ta. Khi bước chân ra khỏi cửa thì tôi mới chợt nhớ ra việc Edward đến tìm mình, vì thế tôi mới quay lại.

  • Này, Bella đâu? Anh bảo cô ấy đang tìm tôi mà? – Vừa hỏi tôi vừa nhìn quanh quất nhưng không thấy bóng dáng của Bella đâu. Thật lạ, hai người này chẳng phải lúc nào cũng dính với nhau như hình với bóng sao?
  • À, – Edward cười khẽ, có vẻ hơi ngượng ngùng. – Thật ra thì cô ấy không có tìm cô, chẳng qua… tôi tình cờ đọc được suy nghĩ của mấy cô bạn kia nên nghĩ là cô cần giúp.

Thì ra là vậy, tôi gật gù, cũng không để ý nhiều cho lắm, dù sao thì anh ta cũng vừa mới giúp tôi mà.

Vươn vai hít thở một hơi, không khí mát mẻ xộc thẳng vào phổi khiến cho trong lòng khoan khoái hơn rất nhiều. Mặc dù đã vào mùa hè nhưng thị trấn Forks vẫn phủ kín sương mù khiến cho không gian xung quanh trường học trở nên mờ mờ ảo ảo. May mắn hôm nay trời không có mưa nên dù sương mù có dày mấy vẫn không khiến cho không khí không lạnh buốt mà chỉ man mát rất dễ chịu. Đây cũng là một trong những lý do mà tôi thích ở thị trấn này, không bao giờ có cái nắng gay gắt như nắng ở miền Nam Việt Nam.

  • Mà sao cô lại từ chối lời mời của cậu ta vậy? – Edward bất chợt lên tiếng.

Tôi nhún vai.

  • Tôi với anh ta không quen cũng chẳng thân, mắc mớ gì tôi lại phải đi cùng người lạ chứ?
  • Ồ? – Edward nheo mắt, hơi tỏ ra ngạc nhiên. – Tôi cứ tưởng con gái các cô rất thích kiểu người như cậu ta chứ? Với lại dù gì thì cô cũng chưa có bạn nhảy vào tối mai nữa.
  • Ôi, dù gì thì tôi cũng có biết nhảy đâu; với lại, tôi ghét cái kiểu như thế lắm. – Tôi đá một viên sỏi dưới chân, nhắc đến chuyện khi nãy là lại thấy bực mình.
  • Ghét là sao? – Edward tò mò hỏi, anh ta bước tới vài bước và đi song song với tôi.
  • Ừm, thì tôi rất ghét việc bị biến thành tâm điểm của sự chú ý, nhất là do bị người khác cố tình đẩy vô tình thế đó thì càng ghét hơn. – Tôi bực bội nói, đảm bảo là trong vài phút ngắn ngủi khi nãy tôi đã kịp trở thành một trong những người bị ghét nhất trường rồi, chỉ cần nhớ lại các ánh mắt hình viên đạn mà đám con gái đó ném cho tôi lúc tên ma cà rồng đó ngỏ lời cũng đủ biết. May mà năm học đã kết thúc, hy vọng qua một kỳ nghỉ hè mọi người sẽ quên mất chuyện này chứ tôi chẳng muốn trở thành mục tiêu công kích của lũ con gái đâu. Chỉ cần tưởng tượng đến mấy cảnh bạo lực học đường trong phim và trong manga cũng đủ làm tôi run lên rồi. Ngẫm nghĩ một chút, tôi nói thêm với Edward. – Vả lại, rõ ràng là tên ma cà rồng kia không hề thật lòng muốn mời tôi.
  • Hửm? – Edward có vẻ khá bất ngờ. – Cô nhìn ra được à?
  • Ừm, chỉ là cảm giác thôi… – Tôi đáp. Trước kia vì tôi phải trường kỳ kháng chiến nằm trên giường bệnh, gia cảnh nhà tôi vô cùng khó khăn. Khi đó bố mẹ thường xuyên phải đi vay đi mượn khắp nơi để có tiền chạy chữa cho tôi, chúng tôi bắt buộc phải nhìn mặt người khác để mà sống, riết rồi cũng thành quen thôi. Ai có ý tốt với mình hay không, không lẽ tôi không thể nhìn ra được. – Mà nhắc mới nhớ, anh không phải đọc được suy nghĩ của anh ta sao? Rốt cục là khi nãy tên đó đang nghĩ cái gì thế?
  • Không rõ ràng lắm, đại khái là hắn chỉ nghĩ rằng mời cô đi thì có vẻ thú vị hơn là những kẻ khác mà thôi. – Edward hơi nhíu mày.
  • Chắc là vì quan hệ của tôi với gia đình anh. – Tôi gãi đầu, chẳng phải trước kia nhóm ma cà rồng của tên James cũng từng tỏ ra hứng thú với tôi (hay Bella?) vì mối quan hệ thân thiết với gia đình Cullen đấy sao. Ắt hẳn là ma cà rồng nào cũng sẽ ngạc nhiên khi thấy con người có thể sống chung với ma cà rồng. Nhưng chẳng biết hắn ta có giống như đám ma cà rồng nọ không. Tôi bèn đem những suy nghĩ và nghi ngờ của mình nói cho Edward.

Edward lẳng lặng nghe tôi bày tỏ những suy đoán của mình mà không hề ngắt lời, đợi tôi nói hết thì anh cũng nghiêm nghị gật đầu.

  • Thật ra thì tôi cũng đang có nghi ngờ như thế, vì mặc dù tôi có thể đọc được suy nghĩ của tên đó nhưng mà cũng chỉ là những suy nghĩ khá đứt quãng và mơ hồ chứ không rõ ràng như với hầu hết mọi người hoặc là hoàn toàn không đọc được gì như với cô và Bella. Tuy tôi không hề thấy hắn có những ý nghĩ nào không tốt đối với chúng ta, nhưng mà tôi vẫn có cảm giác không tốt lắm khi đứng gần hắn.

Có lẽ đây là nỗi lo lắng xuất phát từ bản năng nhạy bén của ma cà rồng chăng? Tôi nghĩ bụng. Dù sao thì không phải chỉ có một mình tôi là có cảm giác không tốt với tên ma cà rồng lạ kia mà ngay cả Edward cũng vậy thì chắc là đúng rồi, thảo nào mà thái độ của Edward đối với tên Ferris đó lại xấu như vậy. Nhưng Edward nếu đã nghĩ như thế rồi thì tôi thấy cũng không cần thiết phải đến phiên mình lo lắng nữa vì thế nào thì anh ta chẳng nói lại với gia đình của mình. Dù tên ma cà rồng đó thực sự là kẻ xấu và hắn có lợi hại đến đâu thì sao có thể thắng được nam chính trong tiểu thuyết nhỉ?

Chúng tôi sải bước qua vài hàng cây lúp xúp, vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc mà đã đến bãi đỗ xe, tôi nhìn quanh quất để tìm chiếc xe BMW M3 màu đỏ của Rosalie. Lý do là vì ngày hôm trước tôi đã “xử” mất chiếc Hummer của Emmett nên giờ này nó vẫn còn đang nằm trong gara chờ được sửa chữa và hôm nay tất cả mọi người phải chen chúc nhau trên chiếc BMW xinh đẹp của Rosalie.

Bình thường, cứ mỗi khi hết giờ học thì các anh chị em của nhà Cullen đều hay ra xe trước và chờ tôi. Họ cố tình ra trước chờ để tôi có thể có thêm chút thời gian đi chung và trò chuyện với các bạn bè khác nhằm tránh cho tôi không quá cách biệt với những bạn học trong trường, đây là một cách quan tâm đầy tinh tế của họ dành cho tôi.

Nhìn một hồi vẫn chẳng thấy chiếc xe của Rosalie đâu, rõ ràng tôi nhớ sáng nay nó đã đỗ ở đây mà. Với lại tuy trong bãi có rất nhiều xe nhưng những chiếc xe láng coóng của nhà Cullen bao giờ chẳng nổi bật nhất giữa một rừng xe cũ kỹ.

Trong khi tôi đang còn đần mặt ra nhìn chung quanh thì tiếng của Edward liền vang lên bên cạnh.

  • Này, lên xe đi! – Anh chàng đã leo lên chiếc Volvo màu bạc của mình từ khi nào và đỗ xịch ở bên cạnh tôi, cánh cửa bật mở ở sát rạt và chỉ xém chút nữa đã quẹt vào người tôi rồi.

Tôi trố mắt nhìn anh chàng ma cà rồng với mái tóc quăn màu đồng đang ngồi trước vô lăng với vẻ mặt thản nhiên như không.

  • Sao thế? – Edward nhìn ngược lại tôi, khóe miệng hơi nhếch lên một chút nhưng nét mặt hoàn toàn không hề thay đổi. – Nhóm Alice về trước rồi, con bé có nhờ tôi chở cô về.
  • Sao cậu ấy lại bỏ mình lại nhỉ? – Tôi lẩm bẩm nhưng vẫn ngoan ngoãn chui vào trong chiếc xe xịn của Edward.

Đây là lần đầu tiên tôi ngồi lên chiếc Volvo của Edward, lần trước khi chạy trốn khỏi nhóm của tên James thì mặc dù là Edward lái xe nhưng chúng tôi đi bằng chiếc Mercedes màu đen của bác sĩ Carlisle.

Thật ra đối với một đứa vốn là con nhà bình dân như tôi thì chiếc xe nào mà chẳng giống nhau, chỉ khác nhau mỗi lớp vỏ bọc bên ngoài mà thôi chứ tôi thấy nội thất bên trong cũng y xì, chẳng khác nhau là mấy.

Mà đi xe gì chẳng được, chủ yếu là người lái kìa, tôi thầm nhớ về chuyến xe kinh dị mà Edward đã từng lái từ Phoenix về Fork mà không khỏi rùng mình, tài lái xe của anh chàng này so với ông anh Emmett của mình chỉ có hơn chứ không kém. Hy vọng hôm nay anh chàng này sẽ không chạy như ma đuổi.

Có lẽ do khả năng che giấu ý nghĩ của tôi quá kém hoặc là do tôi quá sợ hãi mà không giấu được nét mặt của mình mà Edward khẽ bật cười.

  • Cô sợ tôi phóng nhanh như lần trước à?

Tôi lập tức gật đầu như giã tỏi, tất nhiên là phải sợ rồi, tôi là người chứ có phải là ma cà rồng đâu. Mặc dù tôi biết là với khả năng của ma cà rồng thì Edward và cả Emmett thừa sức lái xe với tốc độ kinh khủng mà không lo lắng về vấn đề xảy ra tai nạn; mà ngay cả khi tai nạn có xảy ra thì họ thể nào cũng mang tôi an toàn nhảy ra khỏi chiếc xe. Dù vậy, sợ vẫn cứ sợ, đây là bản năng nguyên thủy của con người nên tôi thấy chẳng có gì phải xấu hổ khi phải thừa nhận điều này.

  • Được rồi, yên tâm đi tôi sẽ lái xe cẩn thận. Những lúc chở Bella tôi cũng lái rất chậm mà. – Edward cười cười và khởi động xe, chiếc xe chậm rãi lăn bánh trên con đường mờ sương.

Chiếc Volvo màu bạc thong thả chạy đi, Edward đã giữ lời nên tốc độ xe chạy không hề cao, nhờ vậy mà qua tấm kính cửa xe, tôi có thể quan sát được cảnh vật bên ngoài trôi qua một cách chậm rãi. Cảnh vật trong màn sương mù thật kỳ ảo, sương phủ kín trên khắp các ngọn cây, hòa quyện với màu xanh của lá. Thấp thoáng có vài ngôi nhà lướt qua tầm mắt, những ngôi nhà nhỏ nằm tách rời nhau,lẩn khuất sau những hàng cây tạo một cảm giác buồn mang mác.

Mặc dù tôi chưa từng đến Đà Lạt bao giờ, nhưng tôi nghĩ không khí cũng như vẻ đẹp lãng mạn mà trầm buồn của cả hai nơi thật sự rất giống nhau.

Ngắm thị trấn chìm trong sương mù một lúc, tôi mới sực nhớ ra một vấn đề.

  • Nhắc mới nhớ, Bella đâu rồi?

Vừa nghe tôi nhắc đến tên của Bella thì Edward khẽ cau mày, có vài nét cảm xúc thoáng lướt qua khuôn mặt của anh nhưng khi tôi chưa kịp nhận ra thì sắc mặt anh đã trở lại bình thản như thường khiến tôi mơ hồ cho là do mình nhìn nhầm.

  • Bella… cô ấy tự về trước bằng xe của mình rồi. – Một lúc sau, Edward mới chậm rãi mở miệng, hai mắt nhìn chằm chằm vào con đường phía trước.

Nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của Edward, tôi không nhịn được mà thở dài một hơi, chắc là cặp tình nhân này lại xảy ra chuyện gì từ ngày hôm qua rồi. Bởi vậy tôi mới nói bản thân mình hoàn toàn chẳng hiểu chút gì về tình yêu mặc dù đã đọc qua cả hàng trăm cuốn truyện từ Tây sang Đông, từ truyện tranh cho đến truyện chữ. Vì tôi không hiểu tại sao con người ta lại có thể dành ra cả hàng giờ đồng hồ để ngồi lặp đi lặp lại vài câu nói yêu đương nghe đến muốn nhàm tai; rồi hết nói lời yêu thương thì quay qua cãi nhau, giận nhau rồi lại làm hòa… Tôi thấy thà dành chỗ thời gian đó để đi làm chuyện gì khác còn hay ho hơn.

Có lẽ bản thân tôi hơi bị khô cằn nên mới cảm thấy ba cái chuyện yêu đương thật là vớ vẩn và tốn thời gian. Tất nhiên không phải là tôi ghét yêu đương, nếu không thì tôi đã không dành nhiều thời gian để ngốn hết đám tiểu thuyết tình yêu cũng như kiên trì ôm hết bốn cuốn Twilight với dung lượng những câu thoại sến súa chiếm hết hơn phân nửa bộ truyện. Chỉ có điều là nhìn người ta yêu đương, ngọt ngào thì được chứ nếu là chính bản thân mình thì… nghĩ đến là nổi hết gai ốc lên rồi.

  • Lam… – Edward im lặng một lúc rồi mới lên tiếng kéo tôi từ trên mây đáp xuống. – Tôi… nhờ cô một việc được không?
  • Hở? Tôi á? – Tôi dùng ánh mắt kỳ quái mà nhìn Edward. Anh chàng nam chính hoàn mỹ này mà cũng cần phải nhờ người khác giúp đỡ à? Mà một đứa con gái bình thường như tôi thì giúp được gì cho anh ta chứ? Hay là anh ta định nhờ tôi chuyện gì đó khó xơi chăng? Nghĩ như vậy, tôi liền do dự không biết có nên nhận lời hay không đây.
  • Cô đang nghĩ cái gì thế? – Edward quay qua nhìn tôi.
  • Anh nhìn đường dùm cái đi! – Tôi nhắc nhở, lái xe mà nghiêng đầu đi như thế lại còn gần như nhắm tịt mắt vào, mặc dù chiếc Volvo vẫn lướt đi êm ru trên con đường vắng tanh nhưng dù sao thì cũng làm ơn tôn trọng luật giao thông một tý có được không? Anh ta có biết mỗi năm có bao nhiêu người chết vì tai nạn giao thông không vậy? – Mà rốt cục là anh định nhờ tôi việc gì? Tôi nói trước nếu như là việc khó quá hoặc là nguy hiểm thì tôi không làm đâu!
  • Cô… đúng là rất thẳng thắn. – Edward ngập ngừng một lúc như đang lựa cách dùng từ.
  • Thì tính cách cha sinh mẹ đẻ ra vốn đã vậy rồi, với lại ở chỗ tôi có câu “mất lòng trước, được lòng sau” mà, cứ nói thẳng ngay từ đầu tôi thấy vẫn tốt hơn.
  • Tôi lại thấy tính cách này rất là thú vị! – Edward bật cười khanh khách nhưng rồi nụ cười nhanh chóng tan đi và đôi mắt anh trở nên đượm buồn. – Giá mà… cô ấy có thể dễ đoán như cô thì tốt biết mấy.
  • Là sao? Anh đang nói về Bella à? – Tôi nghiêng đầu nhìn Edward, giây thần kinh kiên nhẫn bắt đầu căng lên như sắp đứt. Lạy hồn chứ, sao có nhiều người cứ thích nói chuyện cái kiểu lấp lửng thế này nhỉ, họ chuộng xì tai thần bí à?
  • Ừ… cô có thể giúp tôi khuyên Bella ngày mai đến dự vũ hội được không? – Edward chần chừ một chút rồi mới bảo.
  • Được thì được, nhưng mà tại sao lại là tôi? – Tôi hơi ngạc nhiên, không phải trong tiểu thuyết thì là Edward và Alice hợp tác dụ Bella đến buổi vũ hội sao ta?
  • Vì cô là người bạn thân nhất mà cô ấy có được ở đây, ngoài ra cô còn từng cứu mạng cô ấy nên Bella rất tin tưởng và quý mến cô.

Tôi? Bạn thân của Bella á? Từ khi nào thế? Tôi đần mặt ra nhìn Edward, nếu như giờ có cái gương để soi thì tôi chắc chắn rằng mặt của mình giờ nhìn rất ngu.

  • Xin cô đấy! – Giọng của Edward mang theo chút van lơn khi không thấy tôi có phản ứng, anh bèn hạ giọng nài nỉ tôi. – Cô biết là tôi không muốn cô ấy bỏ lỡ bất kỳ điều gì trong suốt quãng đời học sinh của mình mà.

Thấy vẻ mặt khá là đáng thương của Edward, mặc dù hơi khó để nhìn ra được trên gương mặt cứng đờ như tượng ấy nhưng tôi nghĩ là mình đã đoán đúng, tôi đành yếu ớt đồng ý.

————

Kế hoạch rất đơn giản, tôi cứ dựa theo y xì như trong tiểu thuyết mà làm thôi. Tôi biết thừa là dù có đi khuyên thì Bella cũng chẳng muốn tham gia vũ hội nên chẳng tội gì mà phí công vô ích. Chính vì thế nên tôi mới đề nghị Edward là ngày hôm sau trước khi buổi vũ hội diễn ra thì tôi sẽ dụ Bella đến nhà Cullen, sau đó thì Alice cứ thế mà thoải mái đem cô nàng Bella ra làm búp bê Barbie mà làm tóc và trang điểm.

Trong gian phòng tắm rộng thênh thang bằng cả căn nhà của tôi lúc trước, Bella với gương mặt chịu trận ngồi thừ trên ghế cùng với tôi bắc một cái ghế nhỏ ngồi gần đó mà thích thú xem Alice trổ tài. Cứ mỗi khi Bella muốn cựa quậy hay phàn nàn gì thì Alice chỉ cần liên tục lặp đi lặp lại bài ca rằng bản thân mình không còn nhớ bất kỳ điều gì về cuộc sống con người trước kia của mình và bảo Bella đừng phá vỡ niềm vui của cô. Thế là cô nàng Bella tội nghiệp đành phải ngoan ngoãn ngồi yên mà mặc cho Alice tha hồ tô tô vẽ vẽ.

Sau khi Bella được Alice trang điểm và làm tóc xong, cô được Alice tròng vào người một bộ váy màu xanh thẫm rất đẹp. Mặc dù trong truyện nếu như tôi nhớ không lầm thì Bella hoàn toàn không thích thú gì với chiếc váy này thậm chí còn bảo là nó rất kệch cỡm nhưng quả thật chiếc váy bằng lụa này rất là đẹp với rất nhiều diềm xếp nếp, trễ vai và dính rất nhiều ruy băng dài quá gót.

Đúng là cái váy có hơi rườm rà một chút nhưng nó vô cùng hợp với dáng người mảnh khảnh như Bella khiến cô trông có da có thịt hơn. Ngoài ra mái tóc được uốn quăn một cách công phu và vài món đồ trang sức lấp lánh nho nhỏ đính trên tóc giúp cho khuôn mặt của Bella trông xinh đẹp và quyến rũ hơn ngày thường rất nhiều.

  • Em thật là đẹp. – Một giọng nói du dương như đang hát cất lên từ ngoài cửa, Edward đã đứng đó không biết từ bao giờ, trên người anh đã diện một bộ lễ phục màu đen và sự tương phản của nó với nước da trắng muốt của anh càng khiến cho vẻ đẹp của anh trở nên huyền hoặc.

Edward tiến vào và lấy ra một chùm hoa, anh dịu dàng cài lên tóc của Bella, sau đó khoác tay cô và đưa cô ra ngoài.

Bella thì có lẽ vẫn còn ngẩn ngơ trước bộ dáng đẹp như một vị thần của Edward nên cứ ngây ngô như một con rối mặc anh dẫn đi, mặc dù bước chân có hơi loạng choạng vì đôi giày cao gót nhưng Edward rất săn sóc mà đỡ lấy cô, chỉ thiếu điều bế bổng Bella mà mang đi như chú rể bồng cô dâu trong ngày cưới.

Trước khi khuất sau cánh cửa, Edward hơi quay đầu lại nhìn tôi với ánh mắt cảm ơn; tôi chỉ mỉm cười phẩy tay ý nói anh cứ vui vẻ mà đi chơi đi.

Sau khi hoàng tử và công chúa đi rồi, tôi mới đứng dậy và vươn vai thư giãn, ngồi lâu quá nên khớp xương hơi bị mỏi. Tôi đấm vai mấy cái định đi về phòng đánh một giấc cho sướng thì liền bị một bàn tay nhỏ bé nhưng cứng như thép giữ lại.

  • A… Alice? – Tôi ngạc nhiên quay lại, lắp bắp khi thấy cô bạn đang dùng ánh mắt tinh quái nhìn mình.
  • Bạn định đi đâu? – Alice nhếch môi tạo thành một nụ cười… hơi bị gian xảo.
  • Về… về phòng ngủ. – Tôi đáp, cố gắng giãy ra nhưng vô ích, khi năng lực không xuất hiện thì tôi chẳng qua chỉ là một con nhóc chân yếu tay mềm, sao có thể địch lại sức mạnh của một ma cà rồng dù là vóc dáng của cô ấy cũng chỉ tầm tầm như tôi.
  • Bạn đừng hòng trốn! – Alice nhoẻn miệng cười. – Tới lượt bạn đấy, đến đây ngồi xuống nào!
  • Nhưng mình đâu có định tham gia cái buổi vũ hội đó đâu mà phải trang điểm. – Tôi yếu ớt chống chế, cố gắng vùng ra trong vô vọng.
  • Buổi vũ hội là dành cho tất cả các học sinh của trường trung học Forks, bạn đừng có mà viện cớ. – Nói rồi Alice tóm chặt lấy tôi và ấn tôi ngồi xuống ghế. – Được rồi, ngồi yên đi hay là bạn muốn mình gọi anh Jasper hay Emmett lên giữ bạn lại? Mình dám cá với bạn là đảm bảo không khí sẽ không yên tĩnh và nhẹ nhàng như lúc này nữa đâu!
  • KHÔNGGGGGGGGG!!!!!!

Một tiếng thét thảm thiết vang lên từ căn biệt thự màu trắng xinh đẹp giữa khu rừng âm u. Trong nhà, Emmett đang cài nốt cái cúc áo cuối cùng thì giật mình đến trượt tay và giật phăng luôn cái nút bung ra khỏi áo.

Anh chàng nhìn cái áo đã mất đi một hạt nút của mình, ngẫm nghĩ một lúc rồi quyết định vứt luôn cái nút và cả cái nơ để bên cạnh đi sau đó dứt khoát mở luôn thêm một hai cái nút ra để lộ một phần khuôn ngực cường tráng của mình.

Xoay trái xoay phải, hài lòng nhìn tạo hình của mình trong gương, anh chàng gật gù rồi bay đến ôm lấy cô gái xinh đẹp lộng lẫy như một nữ thần trong chiếc váy đỏ rực rỡ bó sát người với phần cổ áo xẻ rất sâu đằng sau đến tận thắt lưng.

  • Em yêu, thấy anh có hấp dẫn không? Hay là chúng ta đừng đến tham gia buổi vũ hội chán ngắt đó mà ở nhà làm chút chuyện thú vị hơn đi?

Sau đó lại là một tiếng thét còn thảm thiết hơn cả tiếng thét đầu tiên khiến cho cả ngôi nhà rung chuyển như có động đất, đám chim chóc đậu trên những cái cây gần đấy hoảng sợ bay lên nháo nhác; cả khu rừng vốn tĩnh lặng nhất thời trở nên vô cùng huyên náo…

——————-

Ru: sr những ai còn đang theo dõi bộ truyện này, bạn biết là bạn viết càng lúc càng dở do cảm hứng không còn nhiều như lúc đầu. với lại khoảng thời gian viết hơi bị cách nhau nên giọng văn của bạn cũng sẽ không ổn định do bạn còn edit truyện TQ, mà khi edit thì giọng văn sẽ bị ảnh hưởng văn phong của tác giả TQ. Nhưng bạn sẽ cố gắng điều chỉnh để cho cảm giác giống giọng văn của Twilight hơn. 

Ngoài ra nói thêm là ngay cả bạn cũng cảm thấy chán khi tình tiết truyện cứ lết từ từ thế này rồi. Kiểu như hắt hơi cũng thành 1 chương như trong phim hường vậy. Bạn sẽ đẩy nhanh mạch truyện hơn trong những chương sau để có thể đưa đến những khúc cao trào và hấp dẫn hơn ^^ nhưng nếu ai đọc thấy quái quái thì nói hộ nhé.

3 phản hồi to “OY – 24”

  1. Letter Tháng Mười Hai 5, 2015 lúc 11:32 chiều #

    Mình ủng hộ 2 tay 2 chân việc bạn đẩy tới khúc cao trào để cho anh Ed thấy ai mới đúng là nữ chính của mình ^^ Chúc bạn có thêm nhiều ý tưởng ^-^

  2. Lăng Tử Linh Tháng Mười Hai 6, 2015 lúc 7:38 chiều #

    ta đợi truyện này hơn 1 năm rùi á nha. h mới có chương mới ta rẩt rất hưng phấn mong nang tiếp tục viết tiếp câu chuyện tình này. ta luôn ủng hộ nàng *tung hoa*.
    P/s: ta muốn coi lúc nữ chính sinh con 1 mình *nhìn trời tưởng tượng*

    • rubymoonhn Tháng Mười Hai 6, 2015 lúc 7:58 chiều #

      nhìn trời tưởng tượng theo =))) lâu rồi hỏng viết quên mất 1 số tình tiết zồi, zờ chả nhớ làm sao mà ra được đoạn đó nữa =v=

囧 ╮ (╯▽╰ )╭ | ╮(╯_╰)╭ | ╮( ̄﹏ ̄)╭ |O (∩_∩ )O | (∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) |\("▔□▔)/ | | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧'◡'≦ | ≧◔◡◔≦ | | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ | | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | (^ω^) | ^‿^ | ( ̄▿ ̄) | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | ( ̄ε ̄ =  ̄3 ̄) |( ̄▽ ̄)~ |(╯-_-)╯ ╧╧ |(╯‵□′)╯ ︵┴─┴ ︵ |( ̄┬ ̄;)| (*^▽^*) o(>﹏<)o(^;_;^)o(╥﹏╥)o(`・ω・´)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: