OY – 23

1 Dec

Chương 23:      Bạn nhảy

  • Lam!

Ngày hôm sau, vừa hết giờ học, tôi chưa kịp thu gom đồ đạc thì đã bị vỗ một cái thật mạnh đằng sau lưng, quay đầu lại thì tôi thấy Jessica đang lắc lắc mái tóc dài dầy hưng phấn, cô nàng vui vẻ khoác vai tôi, đằng sau lưng cô nàng, Angela cũng đang mỉm cười đi đến.

  • Có việc gì vậy Jess? – Tôi cười với cô bạn, Jessica lúc nào cũng tràn đầy sinh khí như vậy, cô nàng chẳng khác nào một phiên bản nữ của Emmett.
  • Đương nhiên là có rồi, – Jessica cười toe toét, – Bồ quên ngày mai chính là vũ hội rồi à? Sao rồi? Tìm được chàng nào đi chung chưa?

Hơ, Jessica mà không nhắc thì tôi đã quên tuốt luốt rồi, bữa giờ xảy ra nhiều chuyện lu bu quá nên đầu óc tôi đâu có rảnh mà nhớ đến ba cái chuyện này. Ngày hôm nay đã là ngày cuối cùng của năm học, từ ngày mai sẽ bắt đầu kỳ nghỉ hè và điều này được đánh dấu bằng buổi vũ hội tối ngày mai. Chính vì thế nên ngày hôm nay hầu như mọi người chỉ đến trường cho có để bàn tán về buổi vũ hội, vả lại cũng chẳng có gì khác để mà làm vào ngày cuối cùng của năm học. Mấy ngày hôm nay tôi cứ đi theo nhà Cullen suốt nên mấy cô bạn có lẽ không tìm được cơ hội để nói với tôi về việc này.

  • Chưa… – Tôi cười như mếu. – Bữa giờ gặp phải nhiều chuyện quá nên mình chẳng còn nhớ gì hết…
  • Ừ, cũng phải, dù sao thì bồ cũng mới đến chưa được bao lâu mà. – Jessica gật gù, hai cô bạn cùng tôi thu dọn đồ đạc rồi cùng tôi đi ra ngoài.
  • À, Lam, tay bồ sao rồi? – Đang đi thì chợt Angela hỏi tôi. – Sao lại tháo bột sớm vậy, mình thấy bạn chỉ mới đeo băng được có mấy ngày thôi mà?
  • Ấy, cái này à? – Tôi nhìn cánh tay đã hoàn toàn lành lặn của mình mà không biết nói gì, trời biết tại sao cánh tay của tôi lại lành nhanh thế; đầu óc của tôi xoay mòng mòng để kiếm đại một cái lý do nghe có vẻ cũng tàm tạm. – À, tay của mình chỉ bị thương nhẹ thôi nên bác sĩ Carlisle bảo là có thể không cần phải bó lại nữa.
  • Ủa, sao hôm trước bồ lại nói là mình bị gãy tay. – Angela nheo mắt nhìn tôi với vẻ hồ nghi.
  • Hì hì, không có gãy đâu, chỉ bị trật nhẹ thôi hà, mình cứ nghĩ là bị gãy tay nên mới phải bó bột như vậy nhưng mà thật ra không có gãy. – Tôi chớp mắt làm ra vẻ thật thà trong khi trên trán đang toát hết mồ hôi hột.
  • Vậy à? – Angela gật đầu, nhưng rõ ràng là cô bạn vẫn không tin lắm cái lý do vớ vẩn mà tôi vừa bịa ra.
  • Ôi, không phải bó bột là tốt rồi, nếu không thì sao cậu ấy mặc váy được. – Jessica chen vô, với cô bạn thì rõ ràng là buổi vũ hội ngày mai mới là vấn đề cần quan tâm, những việc còn lại đều chỉ là mây bay mà thôi.

Nhờ có Jessica và cái miệng liếng thoắng của cô nàng nên Angela không còn để ý đến cái tay của tôi nữa mà cũng bị cuốn theo tâm trạng hào hứng của Jessica và bắt đầu tập trung bàn tán về buổi vũ hội.

Bọn tôi vừa đi vừa vui vẻ nói về buổi tối ngày mai, chủ yếu là về việc kiếm ai làm bạn nhảy cho tôi mặc dù tôi thì không cần lắm vì cơ bản là tôi có biết nhảy đâu; với lại, còn một nguyên nhân nữa mà tôi không muốn khiêu vũ, đó là năng lực kỳ dị kia của tôi không biết sẽ bộc phát vào lúc nào, rủi mà trong lúc nhảy, tôi vô tình giẫm lên chân ai thì chết. Để bảo vệ cho cái chân của một anh chàng nào đó, tốt nhất là tôi nên ngoan ngoãn nằm nhà ngủ cho đẹp trời.

Bọn tôi đang tám chuyện rôm rả thì Lauren cũng chạy đến nhập bọn, trông cô nàng cực kỳ hưng phấn.

  • Nè nè, mọi người biết gì chưa? Có tin mới cực kỳ sốt dẻo nhé. – Lauren hồ hởi nói.
  • Tin gì? – Jessica lập tức hỏi lại ngay, cô bạn tỏ ra khá hồ nghi về việc có tin mới mà mình không phải là người đầu tiên được biết.

Cả tôi và Angela mặc dù không phải quá hứng thú với việc săn tin nhưng cũng không thể không tò mò mà nhìn Lauren.

  • Nghe nè nghe nè, – Lauren phấn khích nói, – Có một anh chàng đẹp trai vừa mới chuyển đến đây đấy.

Angela và Jessica đều tỏ ra kinh ngạc, một phần vì thông tin có trai đẹp, một phần là vì không nghĩ đến lại có người chuyển trường đến đây vào đúng ngày kết thúc năm học; trong khi đó thì tôi tuy có hơi giật mình nhưng không kinh ngạc lắm vì trong đầu tôi đã thoáng hiện lên hình ảnh của anh chàng tối hôm qua.

  • Thế nào hả? – Lauren tỏ ra vô cùng đắc ý. – Tin này có giá trị lắm đúng không? Nghe nói anh ta vì lý do gia đình mà phải chuyển đến đây. Hôm nay anh ấy đến để làm thủ tục xin vào học trước, sang năm học sau mới bắt đầu đến trường.
  • Thế anh ta trông như thế nào? – Rõ ràng là Jessica quan tâm đến vấn đề này hơn là về lý do người ta chuyển trường.
  • Ối, mấy bồ chưa thấy đâu, đẹp trai cực kỳ luôn. – Lauren cười khúc khích. – Anh ấy khá cao, trông hơi thư sinh, gương mặt thì cực đẹp, da rất trắng, có vẻ như là con lai thì phải. Ừm nói sao nhỉ… – Cô bổ sung. – Anh ấy tạo cho mình cảm giác rất giống với nhà Cullen.

Trong khi các cô bạn hào hứng trò chuyện về chàng trai mới đến thì tôi lặng lẽ đi theo bên cạnh, trong đầu đầy nghi ngại, tại sao lại đột nhiên xuất hiện một ma cà rồng lạ hoàn toàn không có trong nguyên tác, đã vậy anh ta lại còn chuyển vào đây học nữa chứ? Rốt cục thì anh ta có mục đích gì?

Bỗng dưng một ý tưởng xẹt qua đầu tôi, tôi chợt nhớ ra vào cái đêm tôi và Bella gặp nạn, tại sao chúng tôi lại có thể rời khỏi nhà Cullen trong khi không ai hay biết, sau khi sự việc kết thúc chưa được bao lâu thì đột nhiên lại xuất hiện một ma cà rồng đòi dọn đến đây ở, không phải là trùng hợp đến vậy chứ?

Tuy Edward đã xác nhận là anh ta không có hại gì mà với khả năng của Edward thì không ai có thể nói dối anh ấy được; thế nhưng chẳng phải còn có tôi và Bella là hai ngoại lệ đó sao? Bella thì có năng lực “tấm chắn”, còn tôi thì có sức mạnh của Bụt cho, nếu như đã có đến hai ngoại lệ thì vì sao lại không có trường hợp thứ ba, thứ tư được? Biết đâu kẻ kia có khả năng nào đó có thể đánh lừa được sức mạnh của Edward thì sao…

Nói tóm lại là tôi không thể không cẩn thận đề phòng người này, “dò sông dò bể dễ dò, ai đâu lấy thước mà đo lòng người”, thậm chí dù là mình có biết mười mươi về người đó thì cũng không có việc gì chắc chắn cả; ngay cả Edward vốn là nhân vật được ca ngợi đến mức thần thánh trong tiểu thuyết nhưng con người thực tế của anh ta ở đây vẫn có thể đem tôi ra làm thế mạng cho Bella thì chuyện gì cũng có thể xảy ra được hết.

  • Lam, bồ có nghe mình nói gì không đấy? – Jessica vỗ vai tôi một cái làm tôi giật mình hoàn hồn lại, cả ba cô bạn đều đang tròn mắt nhìn tôi chăm chú.
  • Có… có việc gì vậy? – Tôi lúng túng hỏi lại, ai, cái thói quen mỗi khi suy nghĩ gì đó là lại thả hồn lên mây của tôi quả nhiên không thể dẹp trong một sớm một chiều được.
  • Mình đang hỏi bồ về vụ bạn nhảy vào tối ngày mai đó? – Jessica cau mày tỏ ý không hài lòng khi tôi không tập trung vào vấn đề quan trọng nhất này.
  • À,… ừ thì, sao cũng được mà, mình đi một mình cũng ổn. – Tôi đáp, câu chuyện lại vòng về cái chủ đề này từ khi nào vậy nhỉ?
  • Đi một mình? – Cả ba cô gái đều lắc đầu tỏ ra không thể được, Lauren vòng qua bên kia khoác vai tôi và bảo. – Ngày mai mà bồ đi có một mình đảm bảo là sang năm học tới sẽ trở thành chủ đề giải trí cho mọi người đấy.
  • Làm gì đến nỗi vậy. – Tôi trợn mắt.
  • Thật đấy! – Lauren và Jessica gật đầu phụ họa, – Bồ nghĩ xem cái trường này có bao nhiêu học sinh, nếu bồ đi có một mình thì ai mà chẳng biết.
  • Nhưng mà… nhưng mà mình đâu có quen với nhiều người, nhất là con trai nữa. – Tôi lắp bắp đáp.
  • Thì vậy mới nói đó…- Lauren gật gù, – Mọi người trong trường đều đang nhắm đến việc mời anh chàng đẹp trai đó đến vũ hội rồi, ý của bọn mình là bồ đi hỏi thử anh ta có chịu làm bạn nhảy của bồ không đi?

Cái gì cơ, mời một anh chàng lạ hoắc đi dự tiệc với mình, lại còn là một ma cà rồng nữa? Cho tôi xin đi, tôi vẫn còn yêu đời chán, tôi nghĩ thầm trong bụng, đã vậy lại còn chưa biết người ta tốt xấu như thế nào nữa chứ.

Tôi lắc đầu từ chối ý tốt của mấy cô bạn rồi định kiếm chủ đề gì đó để mấy cô bạn buông tha cho cái ý tưởng kia đi, thế nhưng Jessica và Lauren là hai người kiên quyết không chịu chuyển đề tài.

  • Bồ coi đó, ngay cả Isabella Swan vừa mới tới chưa được bao lâu đã kiếm được một anh chàng bạn trai ngon lành, không lẽ bồ định chịu thua sao? – Lauren khăng khăng.
  • Thì tại…bạn ấy xinh hơn mình…- Tôi yếu ớt chống chế, mà thật ra thì đó cũng là sự thật mà, Bella và tôi được mỗi chiều cao là tương đương nhau, cô ấy có một nước da trắng ngần, gương mặt xinh xắn đáng yêu, lại thêm tính cách hay rụt rè e thẹn rất con gái, bảo sao anh chàng nào chẳng đổ cái rầm.
  • Bồ đúng thật là, sao lại tự ti như vậy chứ. – Angela vốn ít nói cũng tỏ ra không hài lòng. – Kiểu con gái như Bella đúng là thường được tụi con trai thích, nhưng mà bồ cũng đâu đến nỗi nào, nhìn bồ… cũng xinh lắm mà…

Vậy sao bồ lại ngập ngừng như thế? Tôi nghĩ bụng, theo như tiêu chuẩn về cái đẹp thông thường mà nói thì gương mặt của tôi chỉ ở mức thường thường bậc trung, nói đơn giản là nếu như đem tôi quăng vào giữa một đám người bình thường thì đảm bảo là không nhận ra, à ở đây thì có lẽ là hơi nổi bật một chút vì tôi là người Châu Á thuần giữa đám người Âu Mỹ cao to da trắng. Nói tóm lại là tôi chẳng xinh đẹp, mà cũng chẳng có gì đặc biệt để khiến cho bọn con trai chú ý. Mà mấy cô bạn này cũng lạ, nếu thích như vậy thì tại sao không tự đi mà mời người ta làm bạn nhảy của mình, sao lại tốt bụng nhường lại cho tôi nhỉ?

Tính của tôi thường là nghĩ gì thì nói thẳng ra luôn, vì vậy tôi liền hỏi mấy cô bạn thì các cô liền phá ra cười ngặt nghẽo làm tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.

Jessica vừa gạt nước mắt vừa cười nói với tôi.

  • Bồ ngốc ghê, tụi này có bạn nhảy cả rồi. Nếu như mà mời được anh chàng kia làm bạn nhảy thì đúng là tuyệt đấy, nhưng mà giả sử như không mời được thì sao hả? Rồi khi đó anh bạn trai cũ cũng không thèm đi với tụi này thì khi đó đúng là làm trò cười cho tất cả mọi người.

Lauren gật đầu bổ sung:

  • Trong cả đám tụi mình chỉ có mình bồ là chưa có bạn nhảy, vì vậy dù có thất bại thì cũng không sao cả. Thay vì để mấy đứa con gái khác giành mất thì thà là để lại cho bồ còn hơn.

Cám ơn, bồ tốt quá ha; tôi méo xệch miệng cười cười với mấy cô bạn, trong lòng thì thầm bó tay, còn lâu tôi mới mời kẻ kia đi dự tiệc, dù sao thì cũng không biết nhảy, cùng lắm thì tối mai phịa đại một lý do nào đó để trốn rồi nằm nhà đắp chăn ngủ còn hơn.

Trong khi đang âm thầm lên kế hoạch chuồn êm cho ngày mai, bất tri bất giác tôi đã bị mấy cô bạn lôi kéo đến trước phòng hành chính của trường.

Tròn mắt nhìn một đám con gái đang bu đen bu đỏ trước cửa phòng, tôi thầm ngao ngán, quả nhiên là bất kể ở đâu, dù là từ Châu Âu sang Châu Á hay quẹo qua Châu Mỹ thì sức hút của trai đẹp quả nhiên là không thay đổi.

  • Cố lên đi bồ. – Jessica vỗ vai tôi, hai cô bạn đằng sau cũng giơ nắm tay lên cổ vũ cho tôi.
  • Thôi dẹp đi, mình không muốn đâu, mất mặt chết đi được. – Tôi dợm bước định bỏ chạy nhưng đã bị Lauren và Jessica nhào đến kẹp ở hai bên tỏ ý không cho tôi trốn.
  • Mấy bồ nhìn đi. – Tôi nhăn nhó chỉ đám con gái đang ríu rít đằng trước, – Chưa tới mình thì có khi anh ta đã tìm được bạn nhảy rồi còn đâu.
  • Thì bồ cứ thử xem nào, có mất miếng thịt nào đâu. – Lauren và Jessica cứ thế đẩy tôi lên phía trước trong khi tôi cố gắng ghì lại còn Angela thì lui lại một bên nhún vai cười cười tỏ ý không muốn can thiệp vào.

Bọn tôi cứ lôi lôi kéo kéo như vậy ở trước cửa phòng hành chính, mặc dù vậy thì cũng chẳng ai buồn để ý đến bọn tôi vì cũng có rất nhiều cảnh tương tự đang diễn ra xung quanh, các cô gái cứ cười giỡn và cố gắng đẩy một người nào đó tiến lên, những tiếng cười đùa xen lẫn bàn tán gây xôn xao cả đoạn hành lang cùng với những cái lắc đầu ngán ngẩm và những tiếng thở dài của mấy tên con trai đi ngang qua.

Thiệt ra thì tôi cũng cảm thấy là lạ, anh chàng đẹp trai trong kia cũng chẳng khác gì nhà Cullen mấy nhưng tại sao lại có thể khiến lũ con gái nhốn nháo lên như vậy trong khi đã có sẵn mấy anh chàng nhà Cullen trong trường rồi? Ngay cả Edward khi chưa có Bella cũng đâu đến nỗi khiến cho mấy cô gái trong trường xôn xao đến thế, hay là vì anh ta mới đến nên như vậy?

Lo nghĩ vẩn vơ nên tôi không tập trung, bất thình lình bị Jessica đẩy một cái làm tôi ngã chúi nhủi về phía trước. Vì tôi luôn lo lắng không biết cái năng lực quái quỷ của mình sẽ bộc phát vào lúc nào và có thể khiến cho các bạn của mình bị thương nên tôi luôn không dám dùng nhiều sức, kể cả khi bị mấy cô bạn lôi kéo lúc nãy tôi cũng chỉ ghì lại cho có mà thôi; chính vì vậy khi bị Jessica đẩy thì tôi liền mất thăng bằng và té ngã.

Khi tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ ngã dập mặt tới nơi thì một cánh tay đã vươn ra đỡ lấy tôi, cánh tay này không hề mang đến cảm xúc mềm mại như tay con người mà là một cảm giác vô cùng rắn chắc như là bám vào một khúc cây vậy.

Tôi bám lấy cánh tay đó và ngẩng đầu lên, cứ tưởng ai hóa ra là Edward, anh ta lúc này đang nheo mắt lại nhìn tôi, trên gương mặt đẹp đẽ không nhìn ra được cảm xúc gì.

  • Không sao chứ? – Edward hỏi.
  • Ừm, không, cám ơn anh. – Tôi lúng túng đáp.

Tôi loạng choạng đứng vững lại rồi quay đầu lại trừng mấy nhỏ bạn, đáp lại tôi chỉ là những cái nhún vai và le lưỡi nhưng không ai dám ho he cái gì. Lúc này, đám con gái cũng chợt nhận ra sự xuất hiện của Edward nên đã bớt bàn tán xôn xao ồn ào, mọi người đồng thời cũng dời sự tập trung sang chỗ bọn tôi.

Edward nhíu mày liếc nhìn đám đông đang bu xung quanh người mình, dường như anh không thích trở thành trung tâm của sự chú ý cho lắm, vì vậy anh ta bèn túm lấy cổ tay của tôi định kéo tôi đi.

  • Ồ, anh không phải là con trai của nhà Cullen sao? Xin chào. – Khi tôi chưa kịp phản ứng thì bỗng một âm thanh du dương mượt mà cất lên khiến cho tất cả mọi người lại chuyển ánh mắt sang chủ nhân của giọng nói ngọt ngào kia.

Anh chàng ma cà rồng tên là Ferris kia không biết đã rời khỏi phòng tự khi nào, thản nhiên cho tay vào túi mà ung dung đứng quan sát chúng tôi, đôi mắt màu caramel khẽ híp lại, nụ cười nhẹ phảng phất trên môi, người con trai này trông chẳng khác gì một ngôi sao Hollywood.

Có lẽ vì là người Châu Á, nên tôi vẫn dễ có cảm tình với những vẻ đẹp mang theo nét Á Đông hơn, chính vì thế nên tôi cảm thấy anh chàng này còn đẹp trai hơn cả Edward.

Không chỉ có tôi mà các cô gái xung quanh cũng đang xì xào bàn tán khi hai anh chàng đẹp trai đứng đối mặt với nhau, nhưng thẩm mỹ của mỗi người khác nhau nên những ý kiến bất đồng càng nhiều.

Mặc cho đám con gái đang lao xao xung quanh, Edward và Ferris đều im lặng nhìn nhau, chỉ khác là ánh mắt của Edward thì rất lạnh nhạt và không nhìn ra được nhiều cảm xúc còn của người kia thì tràn đầy hứng thú, ánh mắt của anh ta không ngừng quét từ người Edward qua người tôi.

  • Hôm qua không có dịp trò chuyện với hai bạn, không ngờ hôm nay lại gặp lại sớm thế này. Cho tôi giới thiệu lại nhé, tôi là Ferris, rất hân hạnh được làm quen với các bạn. – Anh chàng ma cà rồng đẹp trai mỉm cười cất tiếng, phá vỡ bầu không khí đóng băng giữa chúng tôi, bàn tay phải thân thiện giơ ra phía trước.

Edward tỏ ra rất lãnh đạm nhìn anh ta, không hề có ý muốn bắt tay anh chàng ma cà rồng kia. Tôi chỉ gật nhẹ đầu tỏ ý chào hỏi, thứ nhất là vì tay phải của tôi bị Edward tóm chặt, giãy không ra thì làm sao mà bắt, với lại tôi cũng là con gái, cái kiểu chào bắt tay này tôi thấy sao sao ấy, ngượng lắm.

Ferris không hề tỏ ra phật ý vì cử chỉ thân thiện của mình không được đáp lại, anh ta rất thản nhiên thu tay về, nụ cười vẫn treo trên môi. Xung quanh, có mấy người đã xì xào bất mãn vì thái độ lạnh lùng của Edward dành cho anh chàng học sinh đẹp trai mới đến này, nhưng tất nhiên là không có kẻ nào lại ngốc đến độ tỏ thái độ trước mặt Edward.

Edward không những không trả lời Ferris, thậm chí còn phớt lờ anh ta mà quay sang bảo với tôi.

  • Đi thôi, Bella đang tìm cô đấy. – Nói rồi không đợi cho tôi có phản ứng gì đã nắm cổ tay tôi kéo đi, mặc kệ đám người xung quanh.

Không biết Bella tìm mình làm cái gì nhỉ? Tôi hơi ngạc nhiên trong bụng, mà vì không muốn đứng lại đây làm kiểng cho mọi người ngó, thế nên tôi cứ để mặc cho Edward kéo mình đi.

  • Đợi đã. – Tiếng của Ferris lại cất lên, ngăn bước chân của Edward. Edward quay lại, khẽ cau mày nhìn Ferris, ý bảo còn có gì muốn nói.
  • Có việc gì? – Edward nói cộc lốc. Tôi khó hiểu nhìn Edward, bình thường Edward mặc dù vẫn luôn tỏ ra lãnh đạm với tất cả mọi người, nhưng chưa bao giờ tôi thấy anh nói năng với ai theo cái kiểu này.
  • À, không, tôi không tìm anh. – Anh chàng ma cà rồng đẹp trai cười khẽ, sau đó nhìn qua tôi. – Tôi muốn hỏi cô bạn này cơ.
  • Tôi á? – Tôi ngạc nhiên nhìn Ferris, nghi ngờ chỉ ngón tay vô mũi mình, hình như tôi với anh ta không thân mà cũng chả quen biết gì mấy.
  • Ừm, nghe nói ngày mai trường ta có vũ hội, mọi người nói dù mới chuyển đến nhưng tôi vẫn có thể tham dự, bạn làm bạn nhảy của tôi nhé?

Ặc? Hình như tai mình có vấn đề gì rồi ấy. Tôi sửng sốt nhìn cái kẻ đang cười như gió xuân trước mặt, đồng thời, tiếng xì xào xung quanh càng lớn thêm, hầu hết là những tiếng rên rỉ đầy thất vọng hòa cùng tiếng nguýt chê bai.

Khẽ đưa mắt nhìn xung quanh, hầu hết đều là những ánh mắt lẫn những khuôn mặt không mấy thân thiện của mọi người xung quanh đang nhìn tôi, chủ yếu là từ mấy cô nàng chứ còn mấy gã con trai thì hầu như đều đang cười cợt đầy khoái trá trước vẻ thất vọng não nề của đám con gái, đồng thời mấy nhỏ bạn của tôi thì đang vô cùng phấn khích.

Angela thì tỏ ra không thể tin nổi, trong khi đó Jessica và Lauren thì cười toe toét đầy đắc thắng và hào hứng, họ ra dấu chữ v cho tôi, đồng thời Jessica còn tranh thủ cười nhạo mấy cô nàng đứng gần mình.

Tôi nhìn thoáng qua Edward, thấy anh ta không hề có phản ứng gì, chỉ bình thản như đang xem trò vui.

Tôi lại híp mắt nhìn sang Ferris, anh ta vẫn tươi cười chờ đợi tôi trả lời, không hiểu sao nụ cười mới mấy phút trước tôi còn thấy đẹp mà nay lại thấy khó coi kinh khủng.

  • Rất tiếc, nhưng tôi không thể đi với anh được. – Tôi cũng nở một nụ cười mà theo như tôi nghĩ là nụ cười ôn hòa nhất của mình.
  • Ồ? Tại sao? – Nụ cười trên môi Ferris có hơi héo đi, ánh mắt không còn chút ý cười nào nhìn tôi.
  • À, vì tôi nghĩ có lẽ ở đây sẽ có người thích hợp với anh hơn tôi. – Tôi thản nhiên trả lời, ra dấu chỉ chỉ mấy cô nàng đang háo hức đứng đằng sau lưng anh ta.
  • Nhưng tôi muốn đi cùng bạn cơ. – Ferris vẫn không chịu từ bỏ.
  • Còn tôi thì không thích đi cùng người lạ. – Tôi nhún vai, tỏ ý muốn chấm dứt câu chuyện. – Được rồi, ở đây còn nhiều người lắm, anh cứ tự nhiên chọn lựa đi ha, chúc may mắn. Giờ tôi có việc gấp phải đi. Xin chào!

Nói rồi, tôi khẽ giật tay ra, lúc này Edward không còn giữ chặt nữa nên tôi dễ dàng kéo tay mình ra khỏi tay Edward rồi ung dung bỏ đi, Edward cũng đi theo sau, để lại một gã ma cà rồng đang đứng sượng trân cùng với một đám người đang xôn xao bàn tán, hầu hết đều tỏ ra khó chịu trước thái độ kiêu ngạo của tôi khi dám từ chối lời mời của một anh chàng đẹp trai như thế.

——————–

Ru: Trông có vẻ giống nhưng mà bạn không định để bạn ma mới xuất hiện là nam phụ đâu nghen ^^

5 phản hồi to “OY – 23”

  1. QuyMaiMai Tháng Mười Hai 5, 2015 lúc 2:16 chiều #

    Mới đầu đọc qua thì mình cũng có ý nghĩ bạn macrồng mới này là nam phụ cơ, haizz, vậy là không phải rồi, ^^. hi vọng lúc nào cũng có chap để đọc ghê, hóng chương mới….

  2. Letter Tháng Mười Hai 5, 2015 lúc 11:19 chiều #

    Không thêm nam phụ là mình khoái rồi. Nói thiệt là mình phát ngán mấy cái vụ tình tay ba tay tư thấy nó rắc rối với nhàm nhàm☺

    • QuyMaiMai Tháng Mười Hai 6, 2015 lúc 10:29 sáng #

      Mình cũng vậy, nhiều lúc đọc cũng tội tội mấy anh Nam phụ nữa…

      • rubymoonhn Tháng Mười Hai 6, 2015 lúc 7:59 chiều #

        ừa, bạn theo team sủng nam phụ mà TT_TT hồi đó coi phim hường quắc là thương mấy anh nam phụ nhất TToTT bởi vậy mình không viết thêm nam phụ đâu ^^

    • rubymoonhn Tháng Mười Hai 6, 2015 lúc 8:00 chiều #

      ừa, nhàm thiệt chứ, cái truyện này vốn đã viết thì nó đã là tay 3 rồi, zờ thêm tay 4 thì nhức đầu lắm nên mình hổng viết đâu =))

囧 ╮ (╯▽╰ )╭ | ╮(╯_╰)╭ | ╮( ̄﹏ ̄)╭ |O (∩_∩ )O | (∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) |\("▔□▔)/ | | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧'◡'≦ | ≧◔◡◔≦ | | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ | | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | (^ω^) | ^‿^ | ( ̄▿ ̄) | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | ( ̄ε ̄ =  ̄3 ̄) |( ̄▽ ̄)~ |(╯-_-)╯ ╧╧ |(╯‵□′)╯ ︵┴─┴ ︵ |( ̄┬ ̄;)| (*^▽^*) o(>﹏<)o(^;_;^)o(╥﹏╥)o(`・ω・´)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: