OY – 22

1 Dec

Ru: Lâu quá rồi hén, có ai còn nhớ truyện này hem ^^. Thiệt ra thì bạn ko tính post đâu, vì đang còn muốn sửa thêm. Bạn mắc tí sai lầm rồi, tại má Meyer troll TT_TT Bạn chỉ nhớ Bella khi gặp Edward là 17 tuổi nên để cho nữ chính 17 tuổi = Bella để học cùng lớp. Nhưng mà sn Bella là vào tháng 9, bối cảnh của Twillight lại là vào tầm tháng 6. Có nghĩa là tính theo năm thì Bella đã 18 tuổi =_= . Mà hồi đó có bạn nào bảo để sn của nữ chính là cung Bạch Dương vì tính cách của nữ chính giống lắm, nên bạn ko nhớ là phần đầu có khúc nào nói đến ngày sinh của nữ chính chưa nữa. Thôi đành dời sn của nữ chính thành cung Nhân Mã vậy hén ^^ ai đọc qua khúc đầu rồi thì đừng thắc mắc. Rảnh bạn sẽ sửa ^^

Chương 22:   Khách lạ

Edward cõng tôi trên lưng lướt đi trong rừng cây một cách êm ru không hề phát ra tiếng động, những thân cây cổ thụ trong rừng không ngừng trôi qua vùn vụt và nhanh chóng bị bỏ lại phía sau lưng, và mặc dù trời đã tối hẳn nhưng Edward không hề bị va đập hay vướng vào bất kì một cành cây ngọn cỏ nào, so với cái kiểu cắm đầu cắm cổ chạy của tôi thì cách chạy của anh ta rõ ràng là điệu nghệ hơn nhiều.

Cả hai người chúng tôi chạy xuyên qua màn đêm, gió mạnh quất vào người lại thêm việc tôi đang bám trên lưng một kẻ có nhiệt độ cũng gần bằng cục nước đá khiến cho tôi hơi run lên, dường như Edward cũng nhận ra là tôi đang bị lạnh nên anh ta bèn thả chậm tốc độ lại.

  • Cám ơn nhé. – Tôi cảm kích.
  • Không có gì. – Edward đáp – Chẳng qua là vì tôi không muốn ai đó bị cảm lạnh rồi xì mũi vào đầu tôi thôi.

Vì Edward không quay đầu lại nên tôi không nhìn thấy được biểu cảm trên gương mặt của anh ta, nhưng tôi có thể đoan chắc là Edward đang cười tinh quái.Tên đáng ghét này, anh ta làm như tôi mất lịch sự lắm không bằng, ít ra tôi có quẹt thì cũng quẹt vào áo của anh thôi. Tôi tức không chịu nổi, giơ nắm tay lên thiệt tình muốn kí xuống đầu Edward một cái cho bõ tức nhưng tất nhiên là tôi không thể làm thật nếu như không muốn cạp đất thêm một lần nữa trong ngày.

Tôi chỉ còn cách hậm hực lầm bầm vài câu trong họng rồi quyết định kệ xác anh ta, thấy tôi im ru bà rù, Edward bật cười.

  • Tôi chỉ đùa một chút cho vui thôi, cô giận thật đấy à? Emmett vẫn thường xuyên đùa thế này với cô mà. Đừng quên là tôi vừa cứu mạng cô đấy!
  • À, vâng, vâng, cám ơn nhiều nha. – Tôi dẩu môi đáp, bộ cứu tôi xong thì tự cho mình quyền trêu chọc người khác à?!
  • Này…cô không sao chứ? – Edward ngập ngừng một chút rồi mới hỏi.
  • Hở? Sao là sao? – Tôi ngu ngơ hỏi lại, đầu óc vẫn chưa kịp thích nghi vì chủ đề bị thay đổi đột ngột.
  • Thì… tôi cứ nghĩ là cô sẽ bị sốc, với lại ít nhất thì cô cũng phải hỏi tôi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ? Ví dụ như là về con thú kia chẳng hạn?

À, thì ra là chuyện này, tất nhiên tôi không hỏi là vì tôi đã biết rồi, mà tôi không thể nói như vậy với Edward, vì thế tôi bịa đại một lý do cho có.

  • Ừ, thì…tất nhiên là tôi có sợ hãi, nhưng mà từ khi biết được thân phận thật sự của gia đình anh thì những chuyện như thế này tôi đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi. Còn về chuyện con thú kia thì tôi nghĩ chắc là nếu cần thiết thì anh sẽ giải thích cho tôi thôi. – Câu trả lời kinh điển như vậy chắc là hợp lý rồi đi, chứ tôi chẳng nghĩ ra cách giải thích nào hay ho hơn cả.

Edward không nói gì cả, chỉ gật nhẹ đầu, có vẻ như là anh ta tin lời nói của tôi, rồi bỗng dưng Edward cười khe khẽ.

  • Tôi thấy, cô có phần nào rất giống với Bella đấy.
  • !!! – Cái gì? Tôi mà giống Bella á? Tôi giống cô ta ở chỗ nào chứ? Cái này tôi có nên xem như là một sự xúc phạm không? Dù cho bây giờ quan hệ của tôi và Bella đã khá hơn trước nhưng thiệt tình thì tôi không hề muốn bị nói là giống với Bella đâu.

Không đợi tôi nổi quạu thì Edward đã nói tiếp.

  • Nếu như Bella là người có sức hút với các rắc rối thì cô gần như có sức hút tuyệt đối với các tai nạn. Ít nhất thì rắc rối chỉ xảy ra quanh Bella trong khi cô cứ trực tiếp dính vào, khi nãy nếu tôi không đến kịp thì e là con chó kia đã cắn cô rồi.
  • Tôi cũng có muốn vậy đâu chứ? – Tôi yếu ớt đáp, cái này thì tôi phải công nhận Edward nói đúng, kể từ khi tôi đến thế giới này thì mọi tai nạn và vận rủi cứ ập đến triền miên, không lẽ mình phải đi chùa cúng giải hạn à, nhưng mà ở Mỹ có chùa không nhỉ? Chắc là có, chỉ là không biết ở trong thế giới Twilight này có hay không thôi.

Đang nghĩ linh tinh thì chợt tôi nhớ ra một việc.

  • Mà này, sao anh lại có mặt ở đấy đúng lúc vậy? Chỗ đó ở cách nhà Cullen rất xa mà? – Tôi hỏi, không lẽ là Alice hay ai đó trong nhà nhờ Edward đi tìm tôi sao?
  • À, không, chỉ tình cờ tôi đi ngang qua thôi… – Edward trả lời nhát gừng, rồi sau đó anh ta làm như đang bận rộn tập trung tránh né mấy cái thân cây to nên không rảnh trả lời tôi tiếp nhưng tôi biết thừa là Edward đâu cần tốn tí nơron thần kinh nào cho việc đó.

Anh chàng này lại mắc chứng gì thế nhỉ? Chậc, dùng đầu gối nghĩ cũng biết là với Edward thì chắc chắn trăm phần trăm những việc khiến cho anh ta phải bối rối hay bận tâm đều chỉ có liên quan đến một người, chắc là lại ba cái chuyện rắc rối tình cảm linh tinh thôi.

Edward thật là một con người kỳ lạ, ừm, phải nói cho chính xác là một ma cà rồng kỳ lạ, lúc trước khi đọc tiểu thuyết thì tôi không để ý nhiều cho lắm vì đơn giản tiểu thuyết được mô tả bằng góc nhìn của Bella, nên hầu như độc giả chỉ có thể cảm nhận Edward là một người bạn trai tuyệt vời, hoàn mỹ, luôn yêu thương và chiều chuộng Bella hết mực.

Từ khi đến thế giới này, nói cho chính xác là từ khi ở chung một nhà, lại cùng học chung một trường với Edward, thường xuyên tiếp xúc với anh ta thì tôi mới hiểu rõ hơn về Edward. Nói sao nhỉ, Edward bình thường vẫn hành xử rất giống với trong truyện, vẫn là một người con trai rất tốt, nhưng Edward chỉ đặc biệt tốt với những người thân trong gia đình của anh và Bella mà thôi còn tất cả những người xung quanh thì anh ta hoàn toàn không để ý đến.

Ví dụ như gia đình của Tanya chẳng hạn, hay là như tôi cũng vậy, Edward đối xử với chúng tôi tốt là vì chúng tôi có quan hệ tốt với gia đình của anh ấy, nhưng tôi có cảm giác như Edward chưa hẳn là xem Tanya và các thành viên nhà Denali là bạn bè chứ đừng nói gì là một kẻ mới quen không lâu như tôi, đơn cử như cái lần anh ta sẵn sàng đem tôi ra làm mồi thế thân cho Bella vậy. Hình như trong mắt của Edward, cái thế giới của anh ta rất nhỏ bé, nó chỉ đơn giản là xoay quanh bố mẹ, các anh chị em của anh và Bella mà thôi.

Edward luôn cho tôi cảm giác như anh ta chẳng khác gì một đứa trẻ mặc dù anh đã sống đến cả trăm năm; dù tuổi tác có bằng ông cố của tôi, hay anh học hành có giỏi đến thế nào thì về mặt tâm lý anh ta dường như vẫn chưa trưởng thành; chính vì vậy Edward luôn dễ lúng túng mỗi khi gặp rắc rối trong chuyện tình cảm với Bella.

Có lẽ Edward cần phải trải nghiệm nhiều hơn nữa thì anh ta mới có thể trưởng thành hơn, nói chính xác là anh ta cần phải tiếp xúc với nhiều người nữa chứ anh ta đi học thì nhiều nhưng cứ luôn giữ khoảng cách với mọi người thì cũng như không.

Mà nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ tôi cũng chẳng nói với Edward làm gì, suy cho cùng thì Edward vẫn là ma cà rồng, để anh ta tiếp xúc với nhiều người thì cũng không ổn cho lắm, gia đình Cullen chắc hẳn cũng nghĩ như vậy nên mới luôn hạn chế thân cận với con người.

Đang suy nghĩ miên man thì chợt tôi cảm thấy rợn gáy, có cảm giác như đang bị ai đó nhìn mình nên tôi quay đầu lại nhìn thử thì chẳng thấy ai ngoại trừ những hàng cây bị bỏ lại phía sau với tốc độ khá nhanh và một khoảnh rừng tối thui.

Vì tôi cứ quay ngang quay ngửa nên Edward đương nhiên là cũng nhận ra, anh ta bèn hỏi tôi,

  • Cô sao thế?
  • Ừm, không… – Tôi đáp, – Tự dưng tôi có cảm giác như đang bị ai nhìn chằm chằm ấy.
  • Không có ai đâu. – Edward bật cười, – Nếu có ai đến gần chúng ta thì tôi đã sớm phát hiện ra rồi, cô quên khả năng của tôi rồi à?

Edward nói cũng đúng, chắc là tôi nhầm thật, tôi gãi đầu, có lẽ cảm giác rờn rợn khi nãy là vì chạy trong rừng lâu quá nên bị lạnh, chứ với giác quan linh mẫn của ma cà rồng lẫn khả năng đọc suy nghĩ của Edward thì có ai đi theo không lẽ anh không nhận ra.

Mặc dù tốc độ chạy của Edward đã được giảm xuống nhưng nó vẫn còn khá nhanh nên chẳng mấy chốc tôi đã nhìn thấy ngôi nhà màu trắng ngà của gia đình Cullen ở ngay trước mắt. Gần đến nhà nên Edward thả chậm tốc độ lại, khi tôi nghĩ là anh ta sẽ dừng lại và thả tôi xuống trước khi vào nhà tránh để cho Emmett nhìn thấy rồi lại trêu chọc linh tinh thì bỗng dưng Edward sững người dừng lại một chút rồi lại tăng tốc độ và lao nhanh về nhà.

Vì Edward bỗng dưng tăng tốc đột ngột khiến cho tôi suýt bật ngửa người ra sau may mà tôi kịp tóm lấy hai vai anh ta nên mới không té. Chưa kịp mở miệng hỏi xảy ra chuyện gì thì Edward đã thắng gấp lại khiến cho tôi theo quán tính đập thẳng mặt vào ót của anh ta.

Cái năng lực quái quỷ của tôi lúc nào không đến mà lại đến đúng ngay lúc này, tuy là nhờ vậy mà tôi không bị dập mũi nhưng có điều vì tôi tông mạnh vào Edward khiến cho anh ta bất ngờ mất thăng bằng và té sấp xuống, quang vinh hôn thân mật với đất mẹ, còn tôi thì đập mặt vào lưng Edward nên may mắn không bị cạp đất.

  • Gì thế này? Hai đứa mới vừa sáng tạo ra kiểu chào mới à? – Một giọng nói bỡn cợt vang lên trên đầu của tôi, khỏi phải ngẩng đầu lên cũng biết là ai đang nói chuyện. – Bộ hai đứa đang chào kiểu dogeza à? Nhưng mà hình như không đúng tư thế rồi, hai đứa phải tách nhau ra rồi chào mới đúng chứ.
  • Đủ rồi đấy Emmett! – Một giọng nói dịu dàng nhưng đầy ý cảnh cáo vang lên. – Con có thôi đi không, còn không mau giúp hai đứa nó đi.
  • Mẹ nói phải đấy, anh đúng là… bạn có sao không Lam? – Alice đến đỡ tôi dậy, còn tốt bụng giúp tôi phủ bớt đi bụi đất trên người. – Không bị thương chứ?
  • Không, cám ơn… – Tôi xoa cái mũi đáp lại, ít ra thì không có cái răng nào bị gãy, xem ra hôm nay tôi rất có duyên với mấy vụ va chạm mạnh.

Emmett cũng đã kéo Edward đứng lên, anh chàng lúc này vẫn còn không ngừng cười cợt, trên gương mặt lộ rõ sự thích thú.

  • Hai đứa vừa đi đâu về thế? Lén lút hẹn hò hở? Mau hối lộ anh đi không thì anh sẽ mách với Bella…
  • Emmett! – Edward rít lên và tông cho Emmett một cú làm cho anh chàng cao to giả vờ vừa né vừa la oai oái, trong khi đó Rosalie và Jasper thì đứng một bên và đều tỏ vẻ như không muốn can thiệp vào trò trẻ con của hai người kia.

Edward chẳng buồn để ý đến ông anh dở hơi của mình nữa mà cúi người phủi đi bụi đất bám trên người, vươn tay cào lại mái tóc màu đồng vốn đã rối bù, khóe mắt của Edward khẽ liếc sang tôi, đôi mắt màu caramel híp lại không rõ chủ nhân của nó đang nghĩ cái gì.

Gì chứ? Edward nhìn tôi cái kiểu đó nghĩa là sao? Rõ ràng là tại anh ta bỗng dưng dừng lại chứ có phải tại tôi đâu, mà tôi cũng té luôn còn gì, anh ta đúng là đồ nhỏ nhen. Tôi bực mình trợn mắt nhìn ngược lại Edward.

  • Gia đình của các bạn… thật thú vị… – Một giọng nam xa lạ đột ngột vang lên phá vỡ bầu không khí.

Lúc này tôi mới nhận ra, đằng trước sân nhà Cullen còn có một người lạ đang đứng. Đó là một người con trai khoảng mười bảy mười tám tuổi gốc Á, cũng có thể là con lai, thân hình dong dỏng cao với mái tóc đen xoăn ngắn gọn gàng nhưng vẫn rất bồng bềnh với phần mái dài quá trán và hai bên mai ôm gọn vào khuôn mặt khiến cho anh ta có vẻ rất lịch lãm và trẻ trung. Các đường nét trên gương mặt của anh ta rất đẹp, một vẻ đẹp pha trộn giữa Âu và Á cùng với nước da trắng ngần như được tạc từ ngọc thạch, khóe miệng cong lên như đang mỉm cười và đôi mắt màu vàng óng như đá mắt mèo đang nhìn chúng tôi với vẻ thích thú.

Dĩ nhiên là với đôi mắt mèo cùng với làn da trắng muốt kia thì không khó để nhận ra anh ta là một ma cà rồng, và còn là một ma cà rồng ăn chay nữa, tôi thầm bổ sung. Thảo nào mà cả gia đình Cullen đều tập trung đầy đủ trước nhà thế này, đây cũng là lý do khiến cho Edward lao vọt vào rồi thắng gấp như khi nãy.

  • Xin chào! – Thấy tôi và Edward đều nhìn sang, người con trai kia mỉm cười lịch thiệp, anh ta cất tiếng chào hỏi.

Edward cau mày nhìn người con trai kia rồi anh quay sang Carlisle, Carlisle chỉ khẽ gật nhẹ đầu với Edward rồi ông nở nụ cười ôn hòa và bảo.

  • Lam, Edward, hai đứa về rồi, để ta giới thiệu, anh bạn trẻ này vốn là một ma cà rồng du cư, và…cậu ta ngỏ ý muốn dọn đến thị trấn này sống.
  • Ferris, đó là tên tôi, rất hân hạnh được gặp mọi người. – Anh chàng ma cà rồng kia gật nhẹ đầu tiếp lời Carlisle. – Tôi rất thích thị trấn này nhưng được biết ở đây đã là lãnh địa của một gia tộc ma cà rồng khác nên đánh bạo đến đây xin phép, rất hy vọng tôi có thể được cho phép ở lại đây.

Ở lại đây á? Tôi ngạc nhiên nhìn anh chàng ma cà rồng lạ kia, đôi mắt màu vàng mật ong cong cong, khóe mắt mang theo ý cười, gương mặt đẹp như trong truyện tranh cùng với nụ cười hiền hòa trên môi, trông anh ta dường như không hề mang theo ý xấu, nhưng mà chẳng phải ông bà ta có câu “đừng trông mặt mà bắt hình dong” sao, ai mà biết người trước mặt này đang nghĩ gì trong bụng chứ?

Nghĩ? À, quên mất ở đây còn có một người có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác, tôi dời ánh mắt nhìn sang Edward, lúc này anh đã đi đến và đứng bên cạnh Carlisle; đứng cách Edward một quãng ngắn là Emmett, Jasper cũng khoanh tay tựa lưng vào một gốc cây gần ngay đó; tất cả những người đàn ông trong nhà đều đứng ở phía trước như thường lệ, tuy nhìn họ có vẻ nhàn nhã thoải mái nhưng tôi biết chỉ cần ma cà rồng lạ kia có bất kỳ phản ứng kỳ quái gì hay Edward ra hiệu thì ngay lập tức Emmett và Jasper sẽ là những người đầu tiên xông lên xử lý đối phương ngay lập tức.

Edward vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào trên khuôn mặt của anh, sau đó anh hơi hơi xoay đầu và thoáng gật đầu với Carlisle, dường như là xác định người trước mặt không có nói dối.

Carlisle suy nghĩ một lúc rồi ông mỉm cười ôn hòa với người con trai xa lạ kia và bảo.

  • Chàng trai trẻ, chúng tôi không hề cấm cản bất kỳ ai muốn tìm kiếm một nơi để dừng chân cả, chỉ có điều mong cậu hiểu rõ, chúng tôi tuyệt đối sẽ không cho phép bất kỳ ai làm hại đến con người trong thị trấn này cũng như làm lộ bí mật của mình.

Anh chàng ma cà rồng tóc đen kia vừa nghe Carlisle nói vậy thì cười rộ lên làm lộ ra hàm răng trắng ngà, bên má phải của anh ta lộ ra một cái lúm đồng tiền nho nhỏ trông rất duyên.

  • Xin ông cứ yên tâm, tôi biết rất rõ các nguyên tắc của thế giới ma cà rồng mà; về phần đi săn thì chắc hẳn ông cũng đã nhận ra tôi không hề xem con người là thức ăn của mình.

Carlisle gật đầu, rồi ông vươn tay ra cho người con trai kia.

  • Nếu như cậu có thể giữ được lời hứa của mình thì … hoan nghênh cậu đã đến thị trấn Forks.

Tất cả mọi người trong nhà Cullen chứ không chỉ riêng gì tôi đều sửng sốt trước quyết định này của Carlisle, dường như không ai có thể tin được là ông ấy lại để cho một ma cà rồng lạ vào sống trong lãnh địa của gia tộc mình.

Trước đây, Carlisle từng nói với tôi, các ma cà rồng hầu hết đều sống du cư, rất ít ma cà rồng nào có thể sống cố định ở một nơi, phần nhiều là do thói quen ăn uống khiến cho họ rất dễ bị lộ nếu cứ ở quanh quẩn trong một khu vực. Tuy nhiên, cũng có một số ma cà rồng không hề thích cuộc sống nay đây mai đó như vậy nên đã chọn một nơi thích hợp và sống định cơ ở đó, và nơi đó được xem như là lãnh địa của họ, các ma cà rồng du cư khi đi qua các lãnh địa này thì đều không được phép dừng lại quá lâu hay săn bắt ở đây, đó chính là một trong những quy định bất thành văn của thế giới ma cà rồng.

Thỉnh thoảng cũng có một vài ma cà rồng non nớt không hiểu chuyện thử đi khiêu chiến với chủ nhân của lãnh địa nào đó và dĩ nhiên đều nhận lấy kết cục thê thảm, vì hầu như những ma cà rồng sống định cư đều không sống một mình mà họ có gia tộc của riêng mình, một gia tộc ma cà rồng có số lượng thành viên cố định thì đáng sợ hơn một nhóm ma cà rồng ô hợp rất nhiều vì tính đoàn kết và sẵn sàng hy sinh vì nhau của họ rất cao.

Nhà Cullen là một trong những gia tộc rất nổi tiếng trong thế giới ma cà rồng vì số lượng các thành viên cố định của họ, về mức độ thì chỉ thua kém mỗi hoàng tộc ma cà rồng là nhà Volturi mà thôi; chính vì vậy hầu như ai trong thế giới ma cà rồng cũng đều hiểu rõ lãnh địa của nhà Cullen là một nơi bất khả xâm phạm.

Vậy mà lúc này đây, chủ nhân của gia tộc Cullen lại đồng ý để cho một ma cà rồng lạ vào ở, điều này khiến cho các thành viên còn lại trong gia đình đều rất kinh ngạc.

Sau khi ma cà rồng tên Ferris kia được sự cho phép của bác sĩ Carlisle, anh ta nói là đã mua một căn biệt thự bỏ trống ở khu vực cách nhà Cullen không xa và sẽ dọn đến đó ở luôn. Bởi vậy mới nói, đúng là ganh tỵ với người có tiền thật, nói mua nhà là mua được ngay chứ không như nhà tôi hồi trước, để mua được một cái nhà nhỏ cấp bốn ở ngoại thành mà bố mẹ cũng phải trầy trật mãi mới mua được. Cơ mà có một điều khiến tôi thắc mắc là ở đây bộ mua nhà làm thủ tục đơn giản lắm à?

Khi ma cà rồng kia đã đi rồi, tất cả các thành viên nhà Cullen lúc này mới tập trung lại trong phòng khách và hầu như ai cũng phản đối quyết định vừa rồi của Carlisle.

  • Bố! Tại sao bố lại đồng ý để cho một kẻ xa lạ vào trong lãnh địa của chúng ta chứ? – Tất nhiên Rosalie là người đầu tiên biểu lộ sự bất mãn của mình, cô hất mái tóc dài vàng óng của mình ra sau lưng, đôi mày xinh đẹp nhíu chặt tỏ rõ không đồng ý. – Con không thể chấp nhận được.
  • Rose! – Bà Esme vươn tay ra ngăn cô con gái xinh đẹp đang bùng nổ, dịu dàng vuốt ve cô gái. – Bố con chắc chắn là có suy nghĩ của riêng mình, chúng ta chỉ cần tin tưởng vào ông ấy.
  • Hừ…- Rosalie hậm hực thở mạnh nhưng rõ ràng ánh mắt đã dịu đi rất nhiều, cô ngồi phịch xuống cái ghế sô pha. – Nhưng con vẫn phản đối để cho kẻ lạ vào sống trong khu vực của nhà mình.
  • Rose… – Carlisle thở dài, ông ôn hòa nhìn cô – Không có lý do gì để đuổi cậu ta đi cả, chỉ cần cậu ta tuân thủ các luật lệ mà chúng ta đã đặt ra là được; dù sao thì muốn tìm một nơi định cư cũng không phải là điều xấu.
  • Nhưng cậu ta có thể tìm bất kỳ nơi nào khác để ở trong cái bán đảo Olympic này, tại sao cứ nhất định phải là lãnh địa của chúng ta? – Rosalie gắt gỏng.
  • Được rồi Rose! – Ông Carlisle ngắt lời cô. – Việc này bố đã quyết định rồi, đừng nói nhiều nữa.
  • Con… – Rosalie kêu lên.
  • Chị Rose, cứ nghe theo lời bố đi, cứ cho là kẻ đó có ý đồ gì thì giữ cậu ta ở gần chẳng phải vẫn tốt hơn sao? Ít nhất ở đây cũng còn có em và anh Edward mà, không cần phải lo lắng. – Alice cũng khuyên nhủ Rosalie.
  • Em yêu, đừng tức giận nữa mà, giận sẽ không đẹp đâu. – Emmett không biết đã vọt ra sau lưng Rosalie từ khi nào và nhào đến ôm chầm lấy cô, miệng ra sức nịnh nọt, tiếc là không có kết quả, Rosalie lập tức dẫm lên chân Emmett khiến anh chàng lại rên la om sòm.

Hình như cái anh chàng này có khuynh hướng bị hành hay sao ấy, cầm ly nước trên tay nhấp một ngụm, tôi nghĩ thầm.

  • Này! – Emmett trêu chọc Rosalie chán rồi thì bắt đầu chuyển hướng qua tôi, anh chàng vỗ lên lưng tôi một cái khiến tôi xém sặc nước. – Khai mau, hồi chiều nhóc với Edward hẹn hò ở đâu vậy hả?
  • Hẹn cái đầu anh! – Tôi vừa ho khù khụ vừa trừng Emmett, nếu không phải tại anh ta thì tôi đâu có đến mức phải bỏ chạy vào rừng rồi bị chó sói đuổi đâu.
  • Hề hề, đừng chối. – Emmett vẫn chưa thôi cợt nhả, anh chàng khoác vai tôi cười hềnh hệch. – Nói đi, anh hứa sẽ không kể cho ai nghe…
  • Mới là lạ, trong đầu anh đang nghĩ vậy chứ gì. – Tôi lè lưỡi, có là đồ ngốc mới đi tin anh ta, bất quá tôi vẫn đem hết chuyện buổi chiều kể lại cho mọi người nghe, dù sao thì họ cũng nên biết là người sói đã xuất hiện rồi.

Khi tôi kết thúc câu chuyện, Carlisle trầm mặc một lúc rồi ông khẽ gật đầu bảo với tôi.

  • Tôi hiểu rồi, cám ơn cháu, cũng xin lỗi vì đã để cháu lại gặp phải nguy hiểm, chuyện này tôi sẽ xử lý, từ giờ cháu nên để ý đừng tùy tiện ra khỏi phạm vi lãnh địa của nhà Cullen nhé.
  • Vâng. – Tôi đáp, bụng nhủ thầm chỉ cần Emmett đừng bày cái trò như hồi chiều nữa thì mọi chuyện tất nhiên sẽ ổn thôi, tôi cũng đâu có điên mà để cho một đám chó sói dí mình thêm lần nữa.
  • Cháu yêu, thật may vì cháu đã không sao. Khi đó chỉ có một mình chắc hẳn là cháu đã hoảng sợ lắm. – Esme không biết đã đi đến bên cạnh tôi từ khi nào, bà nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, trong đôi mắt màu vàng xinh đẹp tràn đầy sự lo lắng và quan tâm chân thành.

Lúc nào cũng vậy, bà Esme luôn khiến cho tôi nhớ mẹ của mình khủng khiếp, tuy là mẹ tôi không hề xinh đẹp, quý phái như bà, nhưng mà sự quan tâm cùng tình thương yêu dành cho những người xung quanh, nhất là với các con của mình thì họ giống y hệt nhau.

Không biết giờ này bố mẹ ra sao rồi, tôi chỉ hy vọng là Bụt có thể giữ đúng lời hứa của mình, cho họ có một cuộc sống tốt hơn trước dù chỉ là một chút mà thôi, họ đã phải vất vả cả đời rồi.

Edward lúc này mới lên tiếng, cắt ngang cơn nhớ nhà của tôi, cũng tốt, dù sao thì tôi cũng không muốn chảy nước mắt trước người ngoài đâu, xấu hổ lắm.

  • Bố, – Edward chậm rãi nói, – Con không phản đối quyết định của bố khi cho kẻ kia ở lại đây, nhưng mà bố đừng quên hiệp ước của nhà chúng ta và đám người Quileute đấy.
  • Edward, – Carlisle mỉm cười nhìn anh. – Trong hiệp ước chỉ nói về các thành viên nhà Cullen chúng ta sẽ không xâm phạm đến lãnh thổ của họ cũng như đụng đến bất kỳ con người nào ở đây, nó không hề đề cập gì đến việc cho ma cà rồng lạ đến đây ở cả. Vả lại, chàng trai đó không phải là thành viên của nhà Cullen.
  • Ồ, vậy bố có định nói cho kẻ kia biết về hiệp ước của chúng ta với đám chó sói kia không? – Emmett thú vị hỏi.
  • Có, bố sẽ cảnh báo trước cho cậu ta, dù sao thì giữ im lặng về chuyện này cũng không được tốt lắm nhưng những việc sau này là chuyện giữa cậu ta và tộc người Quileute.
  • Chuyện này thật thú vị, con muốn xem thử đám sói đó sẽ giải quyết việc này ra sao. – Emmett cười phá lên, trông anh vô cùng hào hứng. – Chắc chắn sẽ có chuyện hay ho để xem đây.

Tôi ngồi nghe cả gia đình Cullen bàn chuyện mà như lạc trong sương mù. Ý của Carlisle là gì? Không lẽ Carlisle định để cho người sói với lại anh chàng kia đấu với nhau à? Ắt là không phải, Carlisle vốn không phải là hạng người đó, có lẽ ông ấy chỉ là đơn thuần không muốn can thiệp vào quá nhiều chuyện mà thôi.

Mà thôi, dù sao thì cũng chẳng có can hệ gì đến tôi cả, Carlisle nói đúng, việc của ai thì người nấy lo thôi, quan tâm nhiều quá làm gì cho mệt óc.

——————

Ru: Nhân vật mới xuất hiện rùi nghen ^^

7 phản hồi to “OY – 22”

  1. QuyMaiMai Tháng Mười Hai 2, 2015 lúc 10:49 chiều #

    ^^. sau bao ngày chờ đợi bây giờ đã có chương mới, ^0^

  2. QuyMaiMai Tháng Mười Hai 5, 2015 lúc 2:20 chiều #

    Hihi, bây giờ có truyện đọc là tốt rồi, dù sao mình cũng rất thích cốt truyện này, hiện tại chắc bạn cũng bớt bận rồi nhỉ? bạn cố gắng viết nhé, hihi để mình có truyện đọc…^0^.

  3. Letter Tháng Mười Hai 5, 2015 lúc 3:30 chiều #

    Chào mừng chương mới của bạn😀

  4. Letter Tháng Mười Hai 5, 2015 lúc 3:59 chiều #

    Mình thật sự rất thích cách viết truyện của bạn thích từ cách bạn xây dựng tính cách nhân vật đến phân tích tâm lý và đặc biệt là ở chương này khi nv Lam nêu lên nhận xét về tính cách của Edward. Nhờ đó mình cảm thấy “Edward hoàn hảo trở lại” vì nói thiệt mình cực kì ức chế với cách hành xử của Ed trong cuốn Trăng non. Nghe người yêu chết rồi cũng muốn chết theo =÷= Đúng là cách nghĩ của anh chàng 17 tuổi sinh lý chỉ tôn sùng tình yêu mà chả nghĩ tới tình thân
    Mình lảm nhảm hơi nhiều rồi😁 Hy vọng sẽ được đọc thêm nhiều chương mới của bạn

    • rubymoonhn Tháng Mười Hai 5, 2015 lúc 4:04 chiều #

      cám ơn bạn nhiều nha ^^ cứ lảm nhảm thoải mái mình càng vui mà =))

  5. kyky Tháng Một 15, 2016 lúc 1:46 chiều #

    Hi, mình mới vào và đọc truyện này và cảm thấy rất hay. Mog bạn sớm ra chương ms. Cầu chương ms, đag đoạn hay

囧 ╮ (╯▽╰ )╭ | ╮(╯_╰)╭ | ╮( ̄﹏ ̄)╭ |O (∩_∩ )O | (∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) |\("▔□▔)/ | | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧'◡'≦ | ≧◔◡◔≦ | | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ | | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | (^ω^) | ^‿^ | ( ̄▿ ̄) | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | ( ̄ε ̄ =  ̄3 ̄) |( ̄▽ ̄)~ |(╯-_-)╯ ╧╧ |(╯‵□′)╯ ︵┴─┴ ︵ |( ̄┬ ̄;)| (*^▽^*) o(>﹏<)o(^;_;^)o(╥﹏╥)o(`・ω・´)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: